Lục Kiến Nghi lạnh lùng liếc nhìn cô ta, ánh mắt thâm trầm mà sắc bén: “Vẽ vời thêm chuyện.” Giọng điệu của anh rất lạnh lẽo, dường như cô ta dốc sức diễn một vở kịch hay như vậy nhưng vẫn không thể chiếm được sự chú ý của vị khách VIP là anh.
“Mộng Lan cứu em gái của mình mà là vẽ vời thêm chuyện hả, chẳng lẽ em hy vọng con thú cưng rẻ tiền của mình bị bóng nện vào người sao?” Lục Kiều Sam tức giận lườm anh một cái.
Hoa Mộng Lan cụp mắt xuống, trông vừa tủi thân vừa đáng thương.
Hoa Hiền Phương lại cực kỳ cảm động, bước tới nắm lấy tay cô ta: “Chị, cảm ơn chị vì đã cứu em.”
Lục Kiều Sam hừ nhẹ một tiếng: “Chị họ cô đối xử với cô tốt như thế, vậy mà tôi chưa bao giờ thấy cô đối xử tối với chị họ của cô đâu. Thậm chí cô còn lấy oán trở ơn ấy chứ, đã cướp chồng của chị họ cô còn sống chết không chịu trả lại.”
Hoa Hiền Phương không để ý đến cô ta, chỉ nói: “Chúng ta đi đến phòng nghỉ ngơi đi, nhìn xem có đá viên ở nơi đó không.”
Dường như cô đã quên mất việc hai đầu gối của mình vẫn còn đang rỉ máu.
Mỗi khi cử động, một cơn đau nhói ập đến khiến cô gần như không thể đi lại được như lúc bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
