Sáng sớm hôm sau.
Ánh mặt trời ban mai rắc những tia nắng vàng rực rỡ xuống mặt biển, hải âu tung cánh bay lượn, bên cạnh lan can màu trắng chật ních dòng người đến ngắm bình minh.
Ninh Hy chạy chậm đến điểm hẹn, hơi thở gấp gáp: "Ngại quá, trên đường bị tắc xe, để anh phải đợi lâu rồi."
"Không sao, tôi cũng vừa mới tới."
Phó Gia mặc một chiếc áo sơ mi họa tiết màu xanh nhạt phối cùng quần đi biển, đeo kính râm, ra dáng một người đang đi nghỉ mát.
Ninh Hy cũng đã cởi bỏ bộ đồng phục công sở của khách sạn, thay bằng một chiếc váy dài hoa nhí màu cam tôn lên vẻ đẹp rạng rỡ động lòng người, mái tóc dài tung bay trong gió.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, trong mắt đều là sự tán thưởng dành cho đối phương.
"Trạm đầu tiên chúng ta đi đâu đây?"
"Trước tiên sẽ đưa anh đi thưởng thức bữa sáng đặc sản ở đây, sau đó đến 'Bãi biển số 1' và 'Biển đá Lão Nhân'..."
Ninh Hy dù sao cũng xuất thân từ chuyên ngành du lịch, tuy đã bỏ bê mấy năm, nhưng khi thuyết minh vẫn rất chuyên nghiệp trôi chảy, ngay cả điển tích của các danh lam thắng cảnh cũng thuận miệng kể ra.
Phó Gia không khỏi tò mò: "Không lẽ bình thường cô còn làm thêm nghề hướng dẫn viên du lịch sao?"
Ninh Hy nghiêng đầu cười: "Vậy anh chính là vị khách đầu tiên mà tôi tiếp đón đấy."
Tháng tư không tính là mùa cao điểm, rất nhiều địa điểm check-in không cần phải xếp hàng dài, tiết kiệm được không ít thời gian, đi chơi cũng đặc biệt thoải mái.
Bọn họ kề vai đứng trên bãi biển, ngắm nhìn mặt trời lặn dần chìm xuống đường chân trời.
"Đẹp thật đấy!"
Phó Gia tháo kính râm xuống, cảm thán nói: "Trước đây vì thành tích công việc, không phải đi tiếp khách thì cũng là tăng ca, hiếm khi được nhìn thấy cảnh sắc thế này."
Ninh Hy nhìn chằm chằm vào vệt sáng màu cam đỏ cuối cùng: "Trước khi đến Hải Thành, tôi cũng không biết trên đời này lại có một nơi chữa lành đến vậy."
Phó Gia kinh ngạc quay đầu lại: "Cô không phải người bản địa sao?"
Ninh Hy nhắm mắt cảm nhận gió biển thổi qua má: "Tôi cũng chỉ đến sớm hơn anh bốn tháng thôi."
Phó Gia ngắm nhìn góc nghiêng của cô dưới ánh tà dương, khóe miệng bất giác cong lên: "Một nơi xinh đẹp thế này, xem ra phải thường xuyên ghé thăm rồi."
Gió biển cuốn theo hơi thở mằn mặn tanh tanh, từng đợt từng đợt sóng bạc đầu xô đập trên mặt biển.
Ninh Hy mở mắt, quay đầu nhìn lại anh: "Vậy thì hoan nghênh anh trước nhé."
"Anh chị ơi, mua hoa không ạ?" Một cô bé tết tóc sừng dê giơ cành hoa hồng lên hỏi.
Ninh Hy nhìn thoáng qua giỏ hoa, chọn lấy một bông hướng dương, vừa định trả tiền thì Phó Gia đã cản lại: "Làm gì có đạo lý để con gái trả tiền chứ."
"Không bao nhiêu tiền đâu, hơn nữa tôi cũng có thói quen tự mua hoa."
Phó Gia hiểu ý cô, không khăng khăng nữa.
Tản bộ trên bãi cát, xung quanh đều là những cặp tình nhân và gia đình đang nép vào nhau, ngay cả không khí cũng nhuốm thêm vài phần mập mờ.
Phó Gia ho nhẹ một tiếng: "Đói chưa? Tìm nhà hàng nào ăn cơm nhé?"
Ninh Hy gật đầu: "Được."
Bọn họ đến một quán hải sản được người dân địa phương nhiệt tình đề cử.
"Anh có kiêng ăn gì không?"
"Không ăn gừng và rau mùi, cô gọi là được rồi."
Bàn tay đang lật thực đơn của Ninh Hy khựng lại: "Được."
"Một phần cháo hải sản cỡ vừa, tôm thẻ luộc, còn có cua xào tỏi ớt kiểu Tị Phong Đường và cải chíp luộc..."
Gọi món xong, cô phát hiện bát đũa trước mặt đã được tráng nước sôi sạch sẽ, chén trà cũng đã được rót đầy.
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Gia dưới ánh đèn ánh lên nét dịu dàng, khóe miệng ngậm một ý cười.
Trong lòng Ninh Hy khẽ động, cúi đầu che giấu cảm xúc: "Không biết hành trình hôm nay, anh có hài lòng không."
"Để tôi nghĩ xem nào..."
Anh xoa cằm, nghiêm túc suy nghĩ: "Nếu độ hài lòng là mười điểm, thì chỉ có thể cho tám điểm thôi..."
Trong ánh mắt nghi hoặc của Ninh Hy, anh nhìn về phía bông hoa hướng dương đặt sang một bên, tiếc nuối nói: "Hai điểm bị trừ, là vì bông hoa này không phải tặng cho tôi."
Ninh Hy cầm lấy bông hoa đưa cho anh: "Bây giờ đã được mười điểm chưa?"
Phó Gia cười nhận lấy: "Mười hai điểm."
"Xin lỗi làm phiền một chút, món ăn của quý khách xong rồi ạ."
Các món ăn đã lên đủ, Ninh Hy chú ý thấy Phó Gia ngồi đối diện vẫn không nhúc nhích: "Sao vậy?"
"Chẳng phải con gái các cô đều chụp ảnh trước rồi mới ăn sao?"
Ninh Hy không khỏi trêu chọc: "Anh hiểu rõ quá nhỉ." Sau đó nghiêm mặt lại: "Tôi không thích chụp ảnh."
Phó Gia đeo găng tay vào bóc vỏ tôm, dường như vô tình nói: "Bình thường đi ăn với đồng nghiệp, mấy nữ đồng nghiệp thường hay ưu tiên chụp ảnh trước."
Ninh Hy gật đầu, cúi đầu húp cháo, trong đĩa đột nhiên xuất hiện thêm một con tôm đã bóc vỏ.
Cô sững lại một giây, uyển chuyển từ chối: "Cảm ơn anh, để tôi tự làm."
Phó Gia không để tâm: "Đừng áp lực, đây là sự báo đáp cảm ơn cô đã vô tư làm hướng dẫn viên thôi."
Cháo hải sản nóng hổi, tươi ngon vừa miệng, trôi xuống dạ dày thật ấm áp.
Nói thật lòng, cô rất tận hưởng cảm giác khi ở cạnh Phó Gia, nhẹ nhõm thoải mái, hơn nữa anh luôn có thể nắm bắt chừng mực một cách vừa vặn, không hề khiến người ta cảm thấy khó chịu chút nào.
Thời gian ba ngày, chớp mắt đã trôi qua.
Phó Gia mời cô dùng bữa tại một nhà hàng Âu có phong cách thanh lịch.
"Sáng mai tôi bay rồi, cảm ơn cô những ngày qua đã đồng hành."
Ninh Hy mím chặt môi: "Vậy... cảm ơn anh."
"Có thể hỏi cô một chuyện được không?"
Tiếng dương cầm du dương vang vọng bên tai, đi kèm với đó là giọng hỏi han dịu dàng của Phó Gia: "Cô đã có bạn trai chưa?"
Trong lòng Ninh Hy thắt lại, mấy ngày nay cô vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được sa ngã, chỉ xem đối phương như một người bạn khác giới thân thiết.
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào Phó Gia, chậm rãi cất lời: "Chưa có, nhưng mà..."
"Tôi đã từng ly hôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
