Mỹ, bệnh viện Walton.
Trước căn phòng bệnh trang bị hiện đại, với khung cảnh xung quanh được chăm chút tỉ mỉ, một vài vệ sĩ áo đen đang nghiêm trang đứng gác.
Bên trong vọng ra những tiếng nói chuyện thì thầm.
"Thiếu gia, sáu tháng tới, cậu phải ở lại Mỹ."
Giọng nói già nua lộ rõ vẻ mệt mỏi vang lên.
Người đàn ông tuấn tú với sắc mặt nhợt nhạt, tựa lưng vào giường bệnh, khẽ mở mắt.
Hàng mi dài rậm khẽ rung, ánh mắt lạnh lùng nhìn lão già trước mặt bật ra một tiếng cười nhạt.
"Sáu tháng? Giáo sư Brent, ông biết tôi không thích đất nước này, sự nhiệt tình giữ tôi lại của ông đối với tôi vô dụng."
Đôi môi mỏng của người đàn ông khẽ mở, giọng khàn khàn, ngữ khí thờ ơ.
Anh chính là tam thiếu gia nhà họ Đình, Đình Vân Cẩn, người gặp vấn đề về sức khỏe, bị gia tộc đưa ra nước ngoài điều trị ngay trong đêm.
Giáo sư Brent đứng trước giường bệnh nghe vậy suýt nữa thì tức điên lên.
Cái gì gọi là không thích nơi này.
Nếu không phải người trước mặt là nhà đầu tư của bệnh viện Walton, ông ta nhất định sẽ đuổi người này ra ngoài.
Giáo sư Brent đưa tay day ấn sống mũi, kìm nén cơn giận, nghiến răng nói: "Tam gia, cậu phải hiểu rõ tình hình hiện tại, ngay cả việc xuống giường cơ bản nhất cậu cũng không làm được."
Câu nói này đúng là đụng vào chỗ đau của Đình Vân Cẩn.
Hôm qua, anh đã gặp mặt gia đình nhà gái của Đình Dịch Dung, anh họ của anh để bàn chuyện hôn sự.
Buổi tối uống vài ly, định về phòng ngủ thì bị một người phụ nữ không biết từ đâu chui ra nhào tới.
Anh như bị ma ám, dây dưa với một người phụ nữ mà ngay cả mặt cũng không nhìn rõ.
Quá trình đó, khó có thể diễn tả bằng lời.
Đình Vân Cẩn sinh ra đã yếu ớt, khi nhỏ thường xuyên vô cớ bị bệnh hôn mê, không tìm ra được nguyên nhân phát bệnh.
Lớn lên, tình trạng có vẻ khá hơn nhiều.
Cha anh mời chưởng môn Linh Hư Tử của Linh Sơn Môn đến xem xét cơ thể anh, cũng không phát hiện ra điều gì. Ông ta chỉ ám chỉ với người nhà để anh càng lâu phá thân càng tốt, có lợi cho sức khỏe.
Nói một cách đơn giản, chính là giữ gìn thân đồng nam, anh còn có thể sống thêm vài năm.
Từ đó, người nhà luôn dặn dò anh, tuyệt đối không được phá thân.
Ai ngờ được hôm qua anh vẫn không giữ được tiết hạnh.
Sắc mặt Đình Vân Cẩn từ trắng chuyển sang xanh, không biết nghĩ đến điều gì, lại từ xanh chuyển sang đỏ.
Anh hơi cúi đầu, hàng mi dài rậm che khuất nửa mắt, ngũ quan như được điêu khắc hoàn mỹ yêu dị, đôi môi mỏng gợi cảm mím thành một đường thẳng lạnh lùng.
Ai cũng có thể nhìn ra, tâm trạng Đình Vân Cẩn lúc này rất tệ.
Một lúc sau, người đàn ông ngẩng đầu, giọng hơi khàn: "Ai ở ngoài?"
Giáo sư Brent chớp mắt: "Vệ sĩ."
Đình Vân Cẩn khẽ nhíu mày, đôi mắt đen láy nhìn ông ta: "Hết rồi?"
Anh không tin là nhà không có người đi theo.
Cha anh đã lui về ở ẩn, giao mọi việc của Đình gia cho anh.
Thời gian trước, cha anh đi châu Âu thư giãn tiện thể xem triển lãm tranh của chú hai, không thể kịp thời quay về.
Anh cả Đình Quân Tín là thư kí của Tổng thống, rời khỏi Bắc Kinh đều cần các thủ tục tầng tầng lớp lớp, kiểm tra nghiêm ngặt mới có thể ban hành văn bản rời kinh, càng không thể nói đến việc ra nước ngoài.
Còn anh hai Đình Dịch Dung là người tự do nhất.
Đình Vân Cẩn đoán lần này đi Mỹ, khả năng anh ấy đến rất lớn.
Quả nhiên.
Ngay sau đó, giáo sư Brent lên tiếng: "Nhị thiếu đưa cậu đến đây, nửa tiếng trước vừa đi."
Ông ta bước tới, đưa báo cáo kiểm tra của Đình Vân Cẩn trong tay.
"Lần này, các chỉ số cơ thể của cậu đều thấp hơn nhiều so với trước đây, hai tiếng trước cha cậu đã gọi điện, bảo cậu dù thế nào cũng phải ở đây tĩnh dưỡng nửa năm, mọi việc trong nước ông ấy sẽ tự mình xử lý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)