Trong phòng ăn yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng gió thổi khe khẽ từ hệ thống điều hòa trung tâm.
“Của cô.”
Tạ Kinh rốt cuộc cũng mở lời.
“Vâng... đúng rồi.”
Khương Sở có chút cứng nhắc đứng dậy, bước lại gần.
Khoảng cách thu hẹp lại, cô có thể ngửi thấy rõ ràng hơn mùi gỗ sồi thoang thoảng trên người anh, hòa quyện với mùi nước dưỡng sau cạo râu rất nhạt thuộc về người đàn ông trưởng thành.
Tạ Kinh vẫn ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích, chiếc hoa tai vẫn bị anh kẹp giữa các đầu ngón tay.
Khương Sở nghĩ ngợi một chút, dứt khoát cúi người ghé sát lại nghiêng đầu sang một bên, để lộ hoàn toàn tai trái trong tầm với của người đàn ông.
Cô đưa tay vén những lọn tóc đen lòa xòa bên tai lên, để lộ một đoạn cổ trắng ngần như ngọc với đường cong tuyệt mỹ.
Cùng với dái tai nhỏ nhắn xinh xắn đang nhuốm một màu hồng nhạt do sự biến đổi cảm xúc của chủ nhân.
Khương Sở khẽ ngước mắt nhìn anh, gò má ửng hồng như cánh đào, trông vừa thẹn thùng lại vừa căng thẳng.
“... Anh muốn đeo giúp tôi sao?”
Cô khẽ cất lời.
Người đàn ông trước mặt im lặng nhìn cô.
Cô gái nhỏ cứ thế hiển nhiên đón nhận, mang theo chút ỷ lại và ngầm đồng thuận không tự biết, lặng lẽ chờ đợi.
Cũng chẳng trách được… Anh cứ cầm mãi chiếc hoa tai trong tay, cô đương nhiên sẽ nghĩ rằng anh có ý định đó.
Hoặc giả dù cô không hiểu lầm thì cũng sẽ nắm bắt lấy cơ hội ngàn vàng này mà giả vờ hiểu lầm.
Những ngón tay cầm hoa tai của Tạ Kinh khẽ siết chặt lại trong một khoảnh khắc khó nhận ra.
Vừa rồi anh đã thất thần.
Chính anh cũng không giải thích nổi rốt cuộc là vì sao, nhìn một món trang sức rẻ tiền như thế, nhưng nghĩ đến việc nó là của cô anh lại không nhịn được mà cầm trong tay vân vê nghịch ngợm.
Tạ Kinh không nói gì, ánh mắt trượt từ gương mặt ửng hồng của cô gái xuống hàng mi đang khẽ run rẩy của cô.
Cuối cùng lại nhìn sang vùng da bên cổ trắng ngần yếu ớt đang lộ ra trong không khí, cùng dái tai ửng hồng quyến rũ như đang phát ra lời mời gọi không lời kia.
Nhiệt độ trong không khí dường như đang lặng lẽ tăng lên.
Trong đôi mắt đen của người đàn ông cuộn trào những cảm xúc tăm tối khó đoán, đầu ngón tay cầm chiếc hoa tai hơi dùng lực đến mức trắng bệch, móc cài màu vàng hồng gần như lún sâu vào da thịt đầu ngón tay.
Khương Sở vẫn duy trì tư thế cúi người.
Nguyên chủ cũng giống như cô, đều là sinh viên ngành múa, thể lực của cơ thể này chẳng hề yếu chút nào.
Lúc trước suýt ngã hoàn toàn là do nước lạnh cộng thêm sàn trơn trượt.
Nếu đổi lại là người khác hai lần rơi xuống hồ bơi, khéo giờ này đã bị cảm lạnh hắt hơi liên tục rồi.
Thế nhưng, hành động này của cô có phải hơi quá lộ liễu rồi không?
Hay là tiến độ nhanh quá mức nhỉ?
“... Được.”
Bên tai vang lên chất giọng trầm đục của người đàn ông.
Tạ Kinh nâng bàn tay còn lại lên, vươn về phía gương mặt đang nghiêng sang của Khương Sở.
Đầu ngón tay thô ráp ấm nóng mang theo vết chai mỏng, dùng một lực đạo dịu dàng nhưng không cho phép kháng cự, nâng cằm cô lên.
Anh khẽ xoay mặt cô lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Động tác của anh không hề thô bạo, thậm chí có thể coi là cẩn thận, nhưng lại bộc lộ dục vọng khống chế cực kỳ mãnh liệt.
Hơi thở Khương Sở nghẹn lại, rơi vào đôi mắt sâu không thấy đáy đang cuộn trào ngọn lửa nguy hiểm rạo rực của anh.
Tạ Kinh không buông tay đang giữ cằm cô ra, “... Đừng cử động.”
Người đàn ông nghiêng người lại gần hơn.
Khí tức mạnh mẽ lập tức bao trùm lấy cô.
Khương Sở có thể nhìn rõ hàng mi rậm rạp, sống mũi cao thẳng, cùng cánh môi mỏng với đường nét lạnh lùng đang khẽ mím lại của anh.
Động tác của đối phương chậm rãi mà vững vàng.
Chiếc móc cài hoa tai bằng vàng hồng mát lạnh khẽ chạm vào phần thịt mềm mại nóng hổi nơi dái tai cô gái.
Một cơn nhói nhẹ truyền đến, đi kèm với sự đụng chạm thỉnh thoảng không thể tránh khỏi giữa đầu ngón tay ấm áp của anh và làn da mềm mại.
Chạm vào rồi lại tách ra.
Dù chỉ là sự tiếp xúc ngắn ngủi như thế, cũng dường như có một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng cô.
Khương Sở càng lúc càng căng thẳng hơn.
Tạ Kinh vẫn cúi đầu, chăm chú vào động tác tỉ mỉ trên tay, hơi thở phả qua những lọn tóc mai bên tai cô gái, thậm chí lướt qua cả vùng da bên cổ.
Hơi ấm ấy mang lại từng đợt tê dại râm ran.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, nhưng lại dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.
Bàn tay của Tạ Kinh không hề rời đi ngay lập tức.
Đầu ngón tay hơi thô ráp của anh như có như không, thuận theo đường nét của dái tai, cực kỳ chậm rãi lướt qua một cái, như thể đang kiểm tra xem đã đeo chắc chắn hay chưa.
Lại như đang lưu luyến xúc cảm mềm mại mịn màng ấy.
Khương Sở không kìm được khẽ hít vào một hơi.
Tạ Kinh không có thêm hành động nào khác.
Anh thu tay về hẳn, lại tựa người vào thành ghế hơi kéo giãn khoảng cách, vắt chéo chân ngồi ngay ngắn.
Một sự căng thẳng ngấm ngầm nhưng mãnh liệt vẫn lan tỏa giữa hai người bọn họ.
Tạ Kinh nâng mắt, nhìn cô gái vẫn đang giữ nguyên tư thế nghiêng đầu, gò má đỏ bừng men say, ánh mắt mông lung mờ mịt, yết hầu khẽ lăn lộn một cách khó nhận ra.
Giọng nói cũng trầm khàn hơn lúc nãy rất nhiều, “Xong rồi.”
Khương Sở như chợt bừng tỉnh.
Cô bỗng đứng thẳng người dậy, lùi lại nửa bước nhỏ, đầu ngón tay vô thức chạm vào dái tai vừa bị đụng chạm, nơi đó vẫn còn lưu lại xúc cảm kỳ lạ đan xen giữa kim loại mát lạnh và đầu ngón tay ấm nóng.
“Cảm... cảm ơn anh...”
Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Tạ Kinh nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng nõn đang phủ đầy mây đỏ kia, ánh mắt sâu thẳm, “Thứ này không hợp với cô. Quá tầm thường.”
Khương Sở nở nụ cười rạng rỡ, “Tôi đâu phải thần tiên, chẳng lẽ không được mang chút đồ trần tục sao.”
“Nơi cõi trần đều là vật phàm tục” Tạ Kinh không tỏ rõ ý kiến, “Nhưng dẫu đều là phàm tục, cũng có thể phân chia cao thấp.”
Khương Sở: “...”
Nói vòng vo tam quốc, chẳng phải là chê đồ rẻ tiền hay sao. Cô nghe hiểu cả đấy nhé!
Tạ Kinh nhìn cô gái trước mặt có chút tức tối phồng má, không khỏi cảm thấy buồn cười, chỉ là trên mặt cũng không biểu hiện quá rõ ràng.
“Đi ngủ đi,” anh nhàn nhạt nói, “Con gái nhỏ đừng thức khuya.”
Khương Sở khẽ nhúc nhích khóe môi, “Tôi là sinh viên đại học, đương nhiên là cao thủ thức khuya rồi…”
Tạ Kinh liếc nhìn cô một cái.
Lời nói của Khương Sở đột ngột im bặt.
“Thế thì,” cô lí nhí lầm bầm, “Theo lý mà nói, ai cũng không nên thức khuya, vậy nên anh cũng ngủ sớm đi nhé!”
Khương Sở vừa nói vừa lùi lại vài bước, định xoay người rời đi, nhưng lại nhịn không được nhìn anh thêm hai cái.
Tạ Kinh đương nhiên nhận ra điều đó, “Sao thế?”
Khương Sở nghiêng đầu, “Tôi... thật ra đã lâu lắm rồi chưa được ai giúp đỡ như thế này, có chút không nỡ? Tôi biết một khi bước lên lầu, sau này sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.”
Câu đầu tiên của cô quả thực là lời thật lòng.
Dù là trước khi xuyên không hay sau khi xuyên không.
“Hửm?” Tạ Kinh khẽ nhướng mày, như thể nghe được điều gì đó thú vị, “Ai bảo thế?”
Khương Sở mím môi, “Chẳng lẽ không phải sao?”
Tạ Kinh không trực tiếp trả lời câu hỏi này của cô.
Anh chỉ lẳng lặng nhìn cô, như đang ngắm nhìn một con thú nhỏ vô tình đi lạc vào lãnh địa của mình, tạm thời vẫn còn ngơ ngác chưa biết chốn đi về.
Một hồi lâu sau, người đàn ông mới thong thả mở lời, “Đi nghỉ ngơi đi. Chuyện ngày mai… ngày mai hãy nói.”
Ngày mai?
Khương Sở chớp mắt, “Vâng, vậy... chúc anh Tạ ngủ ngon.”
Tạ Kinh gật đầu, “Ngủ ngon.”
Khương Sở xoay người, bước về phía cầu thang dẫn lên tầng hai.
Tiếng bước chân khẽ khàng biến mất trên bậc cầu thang trải thảm dày.
Trong phòng ăn phụ lại khôi phục vẻ tĩnh lặng.
Thế nhưng Tạ Kinh không lập tức xem tài liệu.
Anh giữ nguyên tư thế cũ, ánh mắt dừng lại ở vị trí Khương Sở vừa đứng ban nãy, lại dường như xuyên thấu qua nơi đó nhìn vào cõi hư không, sau đó vẫy vẫy tay.
Trợ lý Uông đứng cách đó không xa bước lại gần vài bước.
“Ngày mai…”
Tạ Kinh bỗng nhiên lên tiếng, “Liên hệ với vài tiệm kim hoàn thường hợp tác, bảo bọn họ mang vài cuốn danh mục tới đây. Tiện thể mang thêm vài đợt đá quý thô qua đây để chọn.”
Những ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ lên mặt bàn, “Bảo bọn họ, độ tinh khiết và độ rực lửa của viên đá chủ tôi chỉ lấy loại cao cấp nhất, kỹ thuật cắt gọt và đính kết phải thật tinh xảo sạch sẽ.”
Giọng điệu anh bình thản, mang theo vẻ soi xét khắt khe quen thuộc của một bậc bề trên khi thẩm định tài sản, “Còn về kiểu dáng...”
Tạ Kinh im lặng vài giây.
“Bảo bọn họ tự biết đường mà làm. Nếu không chắc chắn thì cứ chọn loại tinh giản nhất, đừng làm mấy cái thiết kế rườm rà lộn xộn.”
Anh dừng lại một chút, trong đầu lướt qua dáng vẻ tràn đầy sức sống của cô gái nhỏ ban nãy khi bị cay đến mức thè đầu lưỡi ra, “Phải phù hợp cho cô gái ngoài hai mươi tuổi đeo chơi hàng ngày.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
