Xuyên qua kẽ lá, một hạt quế nhỏ xíu lặng lẽ xoay tròn rơi xuống vai anh.
Anh thậm chí không hề dời mắt, chỉ nâng bàn tay to lớn bên kia không cầm ly lên, hờ hững phủi vai một cái.
Nhịp tim Khương Sở bị quấy rầy càng thêm hỗn loạn.
Cô túm chặt lòng bàn tay đang túa mồ hôi, cố làm ra vẻ trấn định hỏi: “Anh... anh tới từ bao giờ?”
“Mười phút trước?” Tạ Kinh thản nhiên nói, “Thấy em nhảy nghiêm túc quá, nên không lên tiếng.”
Tai Khương Sở nháy mắt nóng rực lên.
Khương Sở: “... Tôi tưởng thời gian của anh quý giá lắm.”
Tạ Kinh nhướng mày, “Quả thật… cho nên tôi đã dùng nó vào những việc rất có giá trị.”
Khương Sở nhịn không được chống hông, “... Được rồi, đây là địa bàn của anh, anh muốn làm gì cũng được.”
Tạ Kinh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô gái, nơi đáy mắt hiện lên một tia vui vẻ nhàn nhạt, “Thật sự đều được sao?”
Khương Sở: “?”
Lại bắt đầu rồi!
Khương Sở mím môi, “Anh có thể chào hỏi trước một tiếng, tôi... ban nãy tôi nhảy toàn mấy động tác cơ bản thôi, nhàm chán lắm.”
Tạ Kinh không tỏ ý kiến, cất điện thoại vào, sau đó đi tới.
Khoảnh khắc bước ra khỏi bóng râm của hòn non bộ, ánh ban mai chiếu rọi lên người anh không chút che chắn.
Chiếc áo ba lỗ màu đen bị mồ hôi thấm hơi ẩm ướt, làm nổi bật khí chất của cả người anh càng thêm dã tính thô ráp hơn thường ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
