Anh ở quá gần.
Gần đến mức cô có thể nhìn thấy rõ từng nếp gấp nhỏ nhất nơi cổ áo của anh, cả vệt râu xanh mờ mờ vừa được cạo sạch sẽ dưới cằm.
Cùng với bóng râm rậm rạp của hàng mi dài được chiếu sáng khi ánh đèn ngoài cửa sổ xe lướt qua, và độ cong cứng cỏi lạnh lùng của những đường cơ bắp siết chặt nơi cổ khi người đàn ông khẽ nghiêng đầu.
Chỉ cần cô tiến về phía trước vài phân nữa thôi là chóp mũi đã có thể cọ vào yết hầu của anh rồi.
Khương Sở cứng đờ người chết trân tại chỗ.
Cô bị kẹp giữa thân thể to lớn nóng rực kia và chiếc ghế da trơn nhẵn lạnh lẽo, tiến thoái lưỡng nan.
Sau một tiếng động khẽ vang lên.
Khương Sở phát hiện mình đã được thắt dây an toàn.
Khương Sở: “...”
Người đàn ông bên cạnh thẳng người dậy, ngồi trở lại vị trí của mình, giọng điệu bình thản như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra: “Dây an toàn cũng phải để người khác thắt cho à?”
Khương Sở nhìn anh với vẻ không thể tin nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
