Trong lòng Vệ Cảnh thót lên một cái, nhưng ngoài mặt không hề lộ ra, dưới sự chú ý đầy tò mò của các bạn học, gã đứng dậy bước ra ngoài.
Ngoài hành lang, Vương Minh Vũ đứng cạnh cửa sổ, hạ thấp giọng: “Vệ Cảnh, đã xảy ra chuyện gì thế? Cậu đắc tội với Giáo sư Khổng à?”
Vệ Cảnh vừa nghe thấy, ngọn lửa tức tối buổi sáng lại bắt đầu bốc lên.
Gã sa sầm mặt: “Em không gây chuyện! Là người đó chuyện bé xé ra to! Em chỉ muốn nói mấy câu với bạn gái em, căn bản chưa đụng vào cô ấy, Giáo sư Khổng chẳng phân biệt trắng đen đã mắng em một trận tơi bời, còn nhất quyết đòi tìm thầy!”
“Bạn gái?” Vương Minh Vũ nhíu chặt mày: “Cái cô học múa đó à?”
“Đều rất có tầm ảnh hưởng! Bình thường trông thầy ấy hiền lành, nhưng lại là người cực kỳ bảo thủ và bao che khuyết điểm! Bây giờ thầy ấy một mực khẳng định cậu quấy rối nữ sinh, không tôn trọng thầy cô, thái độ tồi tệ, yêu cầu trong khoa phải xử lý nghiêm khắc, còn đòi báo lên Phòng Công tác Sinh viên nữa!”
Vệ Cảnh ngây người.
Gã không ngờ cái lão già trông bình thường kia lại có bối cảnh ghê gớm đến thế.
Vương Minh Vũ cũng có chút bực mình: “Vệ Cảnh, tôi biết cậu thấy uất ức, nhưng Giáo sư Khổng tận mắt nhìn thấy, hơn nữa trong phòng học đều có camera giám sát, thầy ấy rất tức giận, lời lẽ cũng rất gay gắt. Hơn nữa, tạm thời không nhắc tới cô bạn gái kia của cậu, việc cậu ở trong tiết học của Giáo sư Khổng muốn lôi lôi kéo kéo với bạn nữ, lại còn không tôn kính thầy ấy, đã đủ để thầy ấy ghi thù cậu rồi! Cô gái kia trái lại không còn quan trọng nữa, cậu hiểu chưa? Lời khuyên của tôi là, chiều nay cậu đi cùng tôi sang Viện Văn học một chuyến, thành tâm xin lỗi Giáo sư Khổng, để dàn xếp cho êm chuyện này——”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
