“Khương Sở!”
Vệ Cảnh sa sầm mặt sải bước tiến lại gần.
Hôm nay gã mặc một bộ âu phục thường ngày hàng hiệu màu xám, vóc dáng một mét tám lăm, phối cùng cặp kính gọng vàng, trông cũng rất thanh tú và sang trọng.
Vệ Cảnh đã quen với ánh mắt ngưỡng mộ của người khác, trước mặt mọi người luôn giữ cái vẻ cao ngạo và thanh cao của một học thần, thế nhưng lúc này cơn thịnh nộ của gã thực sự không thể kìm nén nổi nữa.
Vệ Cảnh đi thẳng tới bàn học của Khương Sở: “... Ra ngoài với tôi, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”
Gã nghiến răng nghiến lợi nói.
Vệ Cảnh rất nổi tiếng trong giới tự nhiên của Đại học Kinh Thành, thế nhưng sinh viên trong trường lên tới năm con số, người thực sự quá đông.
Trong tòa nhà giảng đường chủ yếu dành cho các chuyên ngành văn sử nghệ thuật này, căn bản chẳng mấy ai có thể lập tức nhận ra gã, phần lớn mọi người đều chưa từng nghe qua tên gã.
Ánh mắt mọi người nhìn gã chỉ như đang nhìn một kẻ lạ mặt xông vào với vẻ mặt khó coi.
Vệ Cảnh cũng chẳng màng tới những điều đó.
Gã vô cùng cần Khương Sở chính miệng nói cho gã biết, hôm qua cô đã về ký túc xá từ sớm, căn bản không hề qua đêm bên ngoài, cũng không hề ngồi chiếc xe sang nào cả, tất cả đều là do người khác bịa đặt.
“Không,” Khương Sở đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, “lát nữa còn phải học tiếp.”
Sắc mặt Vệ Cảnh tối sầm lại, đưa tay ra định nắm lấy cánh tay cô, giọng điệu vừa gấp gáp vừa gay gắt: “Hôm qua ai đưa cô đi?”
Là một sinh viên chuyên ngành Múa, lượng vận động hàng ngày của Khương Sở hoàn toàn áp đảo Vệ Cảnh, cô căn bản chẳng sợ trò này.
Cô vốn đã có phòng bị, phản xạ tự nhiên cũng nhanh hơn, nhanh chóng rụt tay lại khiến gã vồ hụt.
“Liên quan gì đến anh?” Cô nhàn nhạt nói: “Đừng nói bây giờ chúng ta không phải là quan hệ người yêu, cho dù có phải, trước đây anh ngồi xe của bạn nữ khác, tôi hỏi anh, anh đã trả lời tôi thế nào?”
Vệ Cảnh nhíu mày: “Đó không ph——”
Khương Sở nói tiếp: “Anh bảo tôi đừng có tính chiếm hữu mạnh như thế, bảo anh là một cá thể độc lập, còn nói nếu tôi không thể thấu hiểu thì chúng ta không thích hợp ở bên nhau. Anh xem bây giờ anh được như ý nguyện rồi đấy, anh hài lòng chưa?”
Vệ Cảnh bị cô chặn họng càng thêm tức tối: “Cái đó không giống nhau! Tôi đã nói từ sớm rồi chúng tôi chỉ là bạn bè!”
Khương Sở cười nhạt: “Được thôi.”
Vệ Cảnh vốn tưởng cô sẽ nói, cô và người đưa cô đi cũng chỉ là bạn bè, thế thì gã đã có cớ để nói rồi.
Dù sao trước đây cô từng bảo cô ghét mấy tên con nhà giàu kia mà.
Kết quả là cô lại phản ứng thế này?
Thậm chí đến một câu giải thích cũng không thèm nói?
Vệ Cảnh tức đến đỏ cả mắt.
Đặc biệt là ánh mắt và những lời bàn tán của các bạn học xung quanh lại càng kích thích gã hơn.
“Bị thần kinh à? Người đó bị làm sao thế? Đây là bạn trai của Khương Sở đấy à?”
“Ờ, là người yêu cũ thì phải, người ta bảo chia tay rồi mà.”
“Cái này… nhìn cũng tàm tạm, nhưng nếu chỉ xét về nhan sắc thì không xứng với Khương Sở đâu, xét về vóc dáng cậu ta tập còn chẳng bằng tôi!”
“Nên mới bị đá đấy thôi.”
“Khoan đã, chia tay thật rồi à? Hay là dỗi nhau nói lẫy thế thôi?”
“...”
Vệ Cảnh nghe thấy những lời này, không kìm được hít sâu một hơi, cố đè nén cơn giận, đưa tay ra muốn kéo giật Khương Sở lần nữa: “Cô ra ngoài với tôi một lát. Tôi có chuyện muốn hỏi cô.”
“Tôi đã nói là tôi phải học bài,” Khương Sở lùi ra sau né tránh, lạnh lùng nói, “có chuyện gì đợi tôi tan học rồi nói sau.”
“Khương Sở cô đừng có giả vờ nữa, cô căn bản chẳng quan tâm đến mấy tiết học này——”
“Cậu bạn này cậu đang làm cái gì đấy?!”
Vị giáo sư già trên bục giảng vẫn luôn quan sát phía bên này, lúc này cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Ông đẩy gọng kính lão trên sống mũi, vẻ mặt khó chịu nhìn chằm chằm vào vị khách không mời mà đến này.
Cả đời ông nghiên cứu nghệ thuật cổ điển, căn bản không quen biết cái gọi là nhân vật phong vân của khoa Toán học trước mắt, chỉ nhìn thấy một nam sinh đang ức hiếp học trò của mình.
Người Vệ Cảnh cứng đờ: “Thầy ơi, đây là bạn gái em, bọn em đang giải quyết một chút chuyện riêng...”
“Tôi không phải.” Khương Sở khoanh tay: “Giáo sư, anh ta là bạn trai cũ của em. Tối hôm qua em đã nói lời chia tay với anh ta rồi.”
Mọi người xung quanh vốn còn bán tín bán nghi, lúc này nghe cô nói một cách chắc nịch như vậy, ánh mắt nhìn về phía Vệ Cảnh cũng thay đổi hẳn, từ dò xét biến thành sự khinh bỉ rõ rệt.
Sắc mặt Vệ Cảnh lập tức trắng bệch, ngay sau đó lại đỏ bừng lên vì tức giận, không dám tin nhìn về phía Khương Sở.
Gã cứ ngỡ tối qua cô chỉ đang giở tính giận dỗi, không ngờ cô lại dám trước mặt bao nhiêu người thế này, không chừa cho gã chút thể diện nào, trực tiếp giẫm đạp mặt mũi của gã dưới chân!
Giáo sư già vừa nghe thấy lời này, lông mày lập tức nhíu chặt thành một cục, tính khí bênh vực học trò lập tức trỗi dậy.
Hôm nay ông có ấn tượng cực kỳ tốt với Khương Sở, tuy ban đầu có chút không hài lòng vì cô bé nghịch điện thoại, nhưng người trẻ bây giờ mà, cũng khó tránh khỏi.
Huống chi cô gái này vốn không phải người làm nghiên cứu văn hóa, người ta lát sau chẳng phải cũng nghiêm túc lên múa thị phạm đấy thôi!
Tính nóng của giáo sư già bốc lên.
“Đã là bạn nữ người ta nói rõ ràng là chia tay rồi, một thằng con trai to xác như cậu còn ở nơi công cộng lôi lôi kéo kéo, ra cái thể thống gì?!”
Giáo sư già nghiêm mặt, không chút nể nang lớn tiếng khiển trách ngay trước mặt mọi người: “Là sinh viên Đại học Kinh Thành, cậu đến phép lịch sự và sự tôn trọng cơ bản cũng không biết sao?!”
Vệ Cảnh từ nhỏ đến lớn đều là học sinh giỏi được thầy cô nâng niu trong lòng bàn tay mà khen ngợi, đã bao giờ phải chịu sự quở trách tơi bời như thế này?
Gân xanh trên trán gã giật giật: “Thầy ơi thầy hiểu lầm rồi, em không có quấy rầy, em chỉ là...”
Trong lòng Vệ Cảnh bỗng run lên bần bật, cảm giác sỉ nhục mãnh liệt như thủy triều nhấn chìm lấy gã.
Gã không thể để mất mặt như thế này được.
Gã còn rất nhiều cuộc thi phải tham gia, còn phải làm bao nhiêu dự án nghiên cứu nữa!
Nếu hôm nay vì tội “quấy rối bạn nữ” mà bị giáo sư của Viện Văn học báo cáo lên cố vấn học tập, chuyện này ngày mai sẽ truyền đi khắp cả Đại học Kinh Thành!
Đến lúc đó mới thực sự là nổi danh!
Sau này gã còn ngẩng đầu lên trong trường thế nào được nữa? Gã còn mặt mũi nào đối diện với Tạ Thanh Dương?!
“... Không cần đâu thưa giáo sư.”
Vệ Cảnh cắn chặt răng hàm sau, sắc mặt khó coi đến cực điểm, gần như là rặn từng chữ qua kẽ răng.
Gã nhìn Khương Sở một cái thật sâu, tràn ngập vẻ hung dữ.
Người phụ nữ này nhất định sẽ phải hối hận!
Đến lúc đó dù cô có quỳ xuống cầu xin gã, gã cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô đâu!
“Không cần?” Giáo sư già cũng sầm mặt lại: “Cậu tưởng tôi đang bàn bạc với cậu đấy à? Cậu ở chốn đông người ba lần bốn lượt muốn động tay động chân với học trò của tôi! Người ta đã bảo là phải học bài, cậu vẫn còn lằng nhằng, là muốn người ta bùng tiết ra ngoài nói chuyện với cậu chắc? Tôi còn đang đứng ở đây đấy, cậu có coi tôi ra gì không! Thật là lớn lối quá rồi đấy!”
Sắc mặt Vệ Cảnh đã khó coi đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Từ nhỏ gã đã là tấm gương con ngoan trò giỏi, bậc trưởng bối trong nhà còn chưa từng nặng lời gay gắt với gã như thế bao giờ.
Huống chi đây lại là một vị giáo sư, lại còn ở chốn đông người, cư nhiên không nể mặt gã đến mức này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
