Khương Sở theo bản năng ngả người về sau.
Cô hoàn toàn không dám nhận, chỉ biết điên cuồng xua tay, có chút hoảng hốt ngẩng đầu nhìn Tạ Kinh.
Chuyện này quá mức vô lý đấy!
“Không cần đâu! Thật sự không cần đâu mà!”
Cô muốn lựa lời cho khéo léo, nhưng lại chẳng biết phải nói gì, chỉ đành lắp bắp nói năng lộn xộn: “Món này quá đắt đỏ ạ! Chúng ta mới quen nhau thôi mà, ừm, kể cả không phải mới quen, cũng không nên như vậy...”
Tạ Kinh rủ mắt nhìn dáng vẻ chân tay luống cuống của cô, chỉ cảm thấy đáng yêu.
Anh nhìn người rất chuẩn, tự nhiên nhận ra khi nãy cô gái này ngắm nhìn số trang sức đó, trong mắt chỉ có sự kinh diễm chứ không hề có chút tham lam.
Sự từ chối lúc này cũng là thật lòng.
“Cô cho rằng,” Tạ Kinh thong thả mở miệng, “tôi không tặng nổi mấy món đồ này?”
Khương Sở nghẹn lời.
Người đàn ông trước mặt quanh năm chiếm giữ bảng xếp hạng người giàu toàn cầu, là khách quen trên trang bìa các tạp chí tài chính, là người nắm trong tay đế chế thương mại nghìn tỷ.
Hộp trang sức khiến cô thót tim này, đối với anh mà nói, có lẽ cũng chẳng khác gì việc người bình thường mời bạn bè một ly trà sữa.
Nhưng dù là vậy… Bạn bè bình thường mời qua mời lại cũng phải có qua có lại chứ. Cô lấy cái gì để đáp lại những thứ này đây?
Trong lòng Khương Sở theo bản năng hiện lên một đáp án khiến người ta đỏ mặt.
Cô mím môi, đôi khuyên tai kim cương nhỏ nhắn trên dái tai mát lạnh, như đang nhắc nhở rằng ban nãy cô đã nhận một món hời rồi.
“Tôi không nghĩ như thế...”
Khương Sở nhỏ giọng nói: “Nhưng mà...”
Tạ Kinh cứ thế ung dung nhàn nhã nhìn cô.
Khương Sở hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra, nhận lấy chiếc hộp từ tay quản gia.
Trọng lượng ôm trong lòng nặng hơn so với cô tưởng tượng.
Xúc cảm nhung lụa lướt qua đầu ngón tay, cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn hai nhịp, vội vàng đặt nó lên bàn ăn.
“... Tôi không có chỗ để cất những thứ này.”
Cô lí nhí lầm bầm một câu, vành tai lặng lẽ đỏ ửng: “Hiện tại tôi đang ở ký túc xá, nhà tôi lại không ở đây, cũng không tiện lắm.”
Khương Sở tin rằng mình không cần nói quá thẳng thừng, người đàn ông này hẳn cũng hiểu được.
Bảo là ký túc xá không có chỗ để thì thực ra cũng có.
Nhưng môi trường đó đâu có an toàn.
Tạ Kinh có lẽ không bận tâm đến số tiền của những món trang sức này, nhưng Khương Sở sẽ không vì thế mà mạo hiểm để chúng bị mất trộm.
“Hay là,” Khương Sở khẽ nói, “ngài giữ giúp tôi trước nhé?”
Tạ Kinh như có điều suy nghĩ nhìn cô hai giây: “... Được.”
“Cảm ơn ngài,” Khương Sở thở phào nhẹ nhõm, “hình như tôi đã nói cảm ơn với ngài rất nhiều lần rồi. Tóm lại, nếu có việc gì tôi có thể làm cho ngài, ngài cũng có thể nói với tôi.”
Tạ Kinh lại liếc nhìn cô một cái. Thế thì nhiều lắm. Anh thầm nghĩ.
Thế nhưng những liên tưởng do câu trả lời này gợi ra lại không thích hợp để bổ não sâu hơn ở đây, nếu không e là sẽ xảy ra chuyện không hay.
Tạ Kinh không tiếp lời này, chỉ giơ tay lên, lòng bàn tay hướng lên trên, năm ngón tay thon dài khẽ mở, đưa ra trước mặt cô.
“Điện thoại.”
“Dạ?” Khương Sở ngẩn ra một giây: “Điện thoại của tôi?”
“Điện thoại,” Tạ Kinh kiên nhẫn lặp lại một lần, “mở khóa.”
Lần này Khương Sở không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn móc điện thoại từ trong túi ra, mở khóa vân tay, dùng hai tay nâng niu đưa qua.
Tạ Kinh nhận lấy chiếc điện thoại bọc ốp lưng hoạt hình mèo trắng, im lặng lướt qua một đống biểu tượng ứng dụng đủ màu sặc sỡ.
... Đúng là khó tìm thật.
Anh tìm mất mười mấy giây mới thấy phần mềm trò chuyện, nhanh chóng bấm vào.
Khương Sở ngây người đứng tại chỗ, nhìn người đàn ông anh tuấn vô song trước mặt đang cúi đầu, chăm chú thao tác trên điện thoại của mình.
Ngón tay cái của anh dừng lại ở giao diện thêm liên hệ.
Tạ Kinh gõ vào một dãy số, gửi đi yêu cầu kết bạn, sau đó đưa điện thoại trả lại.
Trái tim Khương Sở như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Số riêng của tôi,” Tạ Kinh bình thản nói, “có việc thì nhắn.”
Vừa nói anh vừa tiện tay lấy điện thoại của mình ra, trực tiếp chấp nhận yêu cầu kết bạn.
Khương Sở cúi đầu nhìn danh sách bạn bè, phát hiện có thêm một ảnh đại diện màu đen, biệt danh là X.
Cô như bị ma xui quỷ khiến bấm mở ra.
Khung chat vẫn còn trống trơn, chỉ có một câu tự giới thiệu tự động gửi khi thêm bạn.
Nhưng cô hiểu một điều.
Khoảng cách mà cô hao tổn tâm tư muốn kéo gần, giờ phút này đã được đối phương chủ động rút ngắn một đoạn lớn.
Khương Sở ngẩng đầu lên, cố gắng kìm nén nụ cười trên mặt để không quá lộ liễu.
Thế nhưng khóe mắt cong cong và khóe môi không sao giấu nổi niềm vui vẫn bán đứng sự hân hoan trong lòng cô.
“... Vâng ạ,” Khương Sở nhỏ giọng nói, “tôi biết anh bận rộn công việc, sẽ không làm phiền nhiều đâu.”
Tạ Kinh bắt gặp thần sắc của cô, đôi mắt ươn ướt kia chẳng giấu nổi tâm tư.
Anh không gặng hỏi cô đang vui vì chuyện gì, cũng không vạch trần trò vặt mà cô tự cho là cao tay, chỉ xoay người bước ra ngoài cửa.
“Lát nữa tôi ra sân bay. Sẽ có người đưa cô về trường.”
Trợ lý Uông và vài nhân viên tùy tùng đã đứng chờ sẵn ở cửa.
Khương Sở nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông: “... Tạ tiên sinh!”
Cô không kìm được lại gọi một tiếng.
Bước chân Tạ Kinh hơi khựng lại, khẽ nghiêng người nhìn cô.
“Thượng lộ bình an nhé!”
Khương Sở mỉm cười, vẫy vẫy tay với anh.
Tạ Kinh khẽ nhếch khóe môi với biên độ nhỏ đến mức gần như không thấy được, sau đó gật đầu xoay người, sải bước rời đi.
Hai tiếng sau.
Trên con đường rợp bóng cây bên ngoài Đại học Kinh Thành, dưới bóng cây xanh um tùm, mấy người trẻ tuổi đang đứng túm tụm nói chuyện.
“Thật sao? Tiểu công chúa nhà họ Tạ mời Vệ Cảnh đến biệt thự á?”
“Ầy, đâu phải chỉ mời mỗi cậu ta, còn có người khác nữa! Phải bảy tám người ấy chứ? Hay là nhiều hơn? Hơn nữa hình như Vệ Cảnh còn dẫn cả bạn gái theo——”
“Haiz, Khương Sở sao lại vừa mắt cậu ta nhỉ, gia cảnh nhà cậu ta cũng chỉ có thế...”
“Cậu ta đẹp trai chứ sao,” một nam sinh cười nhạt, “cậu tưởng chỉ có đàn ông mới quan tâm nhan sắc à? Phụ nữ cũng mê cái mặt đẹp được chưa?”
Nếu Vệ Cảnh có thể làm con rể nhà họ Tạ, thì đúng là một bước lên trời.
Còn nếu bàn về nhan sắc vóc dáng, tuy Tạ Thanh Dương hoàn toàn không thể sánh bằng Khương Sở, nhưng cũng được coi là một mỹ nhân.
“... Loại người như Khương Sở, đợi đến khi Vệ Cảnh chơi chán rồi còn chưa biết sẽ ra sao đâu.”
Người nọ nói tiếp: “Có khi lúc đó cậu có thể theo đuổi thử xem?”
“Thế thì cũng được đấy chứ——”
Lời còn chưa dứt, một chiếc xe sedan màu xanh đen trầm tĩnh vững vàng rẽ vào con đường rợp bóng cây ngoài trường, cuối cùng lặng lẽ dừng lại bên ngoài cổng trường uy nghiêm.
Đại học Kinh Thành là ngôi trường hàng đầu trong nước, chưa bao giờ thiếu người giàu, xe sang đỗ trước cổng trường lại càng thấy như cơm bữa.
Mấy chiếc Porsche hay G-Class bình thường đỗ ở đây, cũng chỉ đổi lại được cái liếc mắt hờ hững của người qua đường.
Thế nhưng khoảnh khắc chiếc xe này dừng lại, mấy thanh niên vốn đang tán gẫu ở cổng trường lập tức im bặt.
Trong đó, gã công tử nhà giàu mang giày thể thao bản giới hạn, gia cảnh tốt nhất đám, hai mắt nhìn thẳng đờ đẫn, thậm chí không nhịn được mà văng một câu chửi thề.
“Vãi chưởng... Tao có nhìn nhầm không đấy?”
“Sao thế?”
Cậu bạn bên cạnh giật mình vì tiếng hét của gã, nhìn theo hướng mắt: “Xe này nhìn khá khiêm tốn mà, Aston Martin à? Xe thể thao thì thấy nhiều rồi, chứ dáng sedan thì hiếm thật.”
“Khiêm tốn cái rắm! Mày biết cái đách gì!”
Cậu ấm nhà giàu nhìn chằm chằm vào thân xe bằng sợi carbon mượt mà đến cực điểm và phần đầu xe đầy tính áp bức, giọng nói vì kích động mà lạc cả đi.
“Đó là Lagonda Taraf! Toàn cầu giới hạn một trăm hai mươi chiếc, chế tác thủ công hoàn toàn. Thứ đồ chơi này căn bản không phải cứ có tiền là mua được đâu, nó áp dụng chế độ khách mời VIP đỉnh cấp đấy! Năm đó giá lăn bánh ít nhất cũng phải trên 15 triệu, bây giờ lại càng là món đồ sưu tầm vô giá! Đại lão nhà nào lái bức tượng Phật này đến cổng trường thế này?!”
Mấy nam sinh được phổ cập kiến thức xong đều hít sâu một hơi lạnh.
Sau đó, họ trơ mắt nhìn cánh cửa xe kia mở ra.
Từ ghế lái, một tài xế mặc âu phục phẳng phiu, đeo găng tay trắng bước xuống, huấn luyện đâu ra đấy vòng ra ghế sau, cung kính kéo cửa xe ra.
Tiếp đó, Khương Sở khom lưng bước ra khỏi xe.
Mọi người lập tức im phăng phắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
