Khi Ôn Du đi ra đến giữa sân, Hầu Tiểu An đang cùng Tiêu Huệ Nương lặt rau bên luống đất góc sân. Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngoảnh lại nhìn Ôn Du rồi không nhịn được mà "phụt" cười một tiếng.
Sự xấu hổ của Ôn Du lúc này đã sắp chạm đến giới hạn. Nàng sa sầm mặt mày lườm hắn một cái, khiến Hầu Tiểu An vội vàng thức thời ngậm chặt miệng lại.
Nghe tiếng động, Tiêu Huệ Nương quay đầu lại thì thấy Ôn Du đã xoay lưng múc nước từ trong vại ra để rửa mặt. Thấy vậy, bà không khỏi cằn nhằn: "Nước trong vại lạnh buốt thế kia, sao con lại lấy ra rửa mặt chứ, cẩn thận kẻo ốm đấy..."
Ôn Du ậm ừ đáp lời: "Con vừa nhóm lửa xong nên mặt đang nóng ran, vã chút nước lạnh vào là vừa khéo."
Nàng soi bóng mình xuống chậu nước thay gương, cọ sạch hết những vệt nhọ nồi trên mặt rồi mới đi vào phòng tìm một chiếc khăn sạch để lau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


