Chạm phải ánh mắt trông có vẻ trong veo và ngoan ngoãn của thiếu niên, Ôn Du chợt nhận ra thiếu niên này lanh lợi hơn nàng tưởng rất nhiều. Dù vậy, trên mặt nàng vẫn không để lộ chút sơ hở nào, chỉ mỉm cười ôn hòa đáp: "Ta chưa từng đi học, chỉ là biết mặt vài chữ mà thôi."
Thấy không moi móc được thông tin gì từ nàng, Hầu Tiểu An cũng chẳng hề nản lòng, chỉ ngoan ngoãn "ồ" lên một tiếng.
Sau đó, hắn đón lấy hai tảng thịt lợn từ tay Ôn Du, xách vào nhà đưa cho Tiêu Lệ, lúc này mới nhỏ giọng lầm bầm: "Nhị ca, huynh có thấy vị tỷ tỷ mà Trần chốc đầu gán nợ cho huynh... rất đặc biệt không?"
Vóc dáng Tiêu Lệ vốn đã cao lớn, lúc này lại đang đứng trên một chiếc ghế băng, vươn tay treo thịt lên chiếc đinh dài đóng trên xà nhà. Vậy nên, khi hắn liếc mắt nhìn xuống Hầu Tiểu An, tư thế kẻ trên nhìn kẻ dưới lại càng thêm rõ rệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


