"Sao hôm nay con về sớm thế? Chiều nay có còn phải ra ngoài nữa không?" Tiêu Huệ Nương vừa hỏi, vừa tiện tay ném thêm hai thanh củi vào bếp. Sau đó, bà dùng kẹp sắt gắp mấy hòn than đã cháy đỏ rực ra ngoài, bỏ vào một chiếc vại sành đậy bằng gạch bùn để ở ngay bên cạnh.
"Vẫn phải đi nương ạ. Hôm nay con đi thu nợ của Lý đồ tể, thấy cũng gần nhà nên tạt về ăn bữa cơm." Những bông tuyết đọng trên người Tiêu Lệ dần tan ra dưới hơi nóng của ngọn lửa, tỏa ra chút hơi ẩm ướt. Hắn khẽ cúi người xuống để nhặt một thanh củi vừa cháy gãy đôi. Chính tư thế này đã khiến hắn đột ngột tiến sát lại gần Ôn Du hơn một chút, làm cho cảm giác áp bách vốn có lại càng thêm nghẹt thở.
Giật mình, mũi kim trên tay Ôn Du lập tức đâm phập vào đầu ngón tay. Cơn đau nhói khiến nàng khẽ nhíu mày. Tuy không phát ra bất kỳ âm thanh nào, nhưng bàn tay nàng vẫn nhịn không được mà run lên một cái.
Đúng lúc ấy, Tiêu Lệ ngước mắt lên. Ánh mắt hoang dã lại mang theo vài phần dò xét của hắn vừa vặn chạm phải ánh nhìn của nàng.
Ôn Du nào dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Nàng vội vã cụp mắt xuống, khẽ cuộn tròn ngón tay đang rỉ máu lại để giấu đi. Dưới ánh lửa bập bùng soi rọi, những nốt mẩn đỏ trên sườn mặt nàng dường như cũng nhạt đi trông thấy.
"Con bị kim đâm vào tay rồi sao? Đưa nương xem nào." Thấy tay Ôn Du run lên, Tiêu Huệ Nương liền biết có chuyện không ổn. Bà vội kéo tay nàng qua, đập vào mắt là một giọt máu đỏ thẫm to cỡ hạt đậu đang rỉ ra từ đầu ngón tay. Bà không khỏi xót xa: "Sao lại đâm sâu đến mức này cơ chứ..."
Ôn Du khẽ đáp: "Chỉ trách con quá vụng về, làm vấy bẩn mất chiếc khăn của ngài rồi."
Tiêu Huệ Nương xua tay: "Khăn dính chút máu thì có hề hấn gì, đem giặt sạch là được thôi. Có phải do góc bên đó tối quá nên con nhìn không rõ không? Làm đồ thêu thùa thì con cứ ngồi xích lại đây cho sáng."
Vừa nói, bà vừa vỗ vỗ vào khoảng trống trên chiếc ghế dài ngay sát cạnh mình.
Nhưng nếu ngồi sang bên đó, chắc chắn nàng sẽ phải ở khoảng cách cực kỳ gần với tên lưu manh kia. Ngay lúc Ôn Du đang định lên tiếng từ chối, thì lại thấy tên lưu manh ấy ném nốt nửa thanh củi gãy vào đống lửa. Hắn đứng thẳng người dậy, quay sang hỏi Tiêu Huệ Nương: "Nương đã uống thuốc chưa?"
Tiêu Huệ Nương đáp: "Nương vẫn chưa uống, định lát nữa lúc nấu cơm thì tiện thể hâm nóng luôn một thể."
Nghe vậy, đối phương liền rút một thanh củi đang cháy rực từ trong bếp lửa ra, rồi sải bước đi ra ngoài: "Để con đi hâm thuốc cho nương."
Hắn vừa rời đi, Ôn Du lập tức cảm thấy nhịp thở của mình trở nên thông suốt và nhẹ nhõm hơn hẳn. Lúc này, nàng mới ngoan ngoãn nghe theo lời Tiêu Huệ Nương, chuyển sang ngồi ở chỗ sáng hơn.
Tiêu Huệ Nương dường như cũng nhận ra sự e sợ của nàng đối với con trai mình, liền mỉm cười trấn an: "Con trai ta tuy làm việc ở sòng bạc, nhưng nó tuyệt đối không phải là kẻ hung hăng, man rợ đâu, con đừng sợ nó quá."
Ôn Du bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn gật đầu đồng tình, thế nhưng sự kiêng dè sâu thẳm trong lòng nàng thì chưa từng vơi đi nửa phần.
Nàng từng chịu những trận đòn roi tàn nhẫn từ tay Trần chốc đầu, cũng từng tận mắt chứng kiến cảnh nam nhân kia chỉ tiện tay vung một roi đã quất thẳng vào mặt tên Trần chốc đầu đó. Thử hỏi, với tư cách là một nha hoàn gán nợ bị Trần chốc đầu lừa gạt đưa đến cho mẹ hắn, làm sao nàng có thể không khiếp sợ con người ấy cho được?
Chính vì lẽ đó, phàm là lúc có mặt tên lưu manh ấy ở nhà, nàng đều cố gắng thu mình lại, hạ thấp sự tồn tại của bản thân đến mức tối đa.
Tiêu Huệ Nương lại rủ rỉ tâm sự với nàng thêm vài chuyện lặt vặt nữa. Đến khi thu dọn khung thêu, bà tình cờ nhìn thấy chiếc khăn tay có dính vết máu của Ôn Du. Ánh mắt bà chợt khựng lại. Bà cầm chiếc khăn lên, đưa ra trước ánh sáng để nhìn cho thật kỹ, rồi quay sang nhìn Ôn Du với ánh mắt vừa mừng rỡ lại vừa mang theo chút dò xét: "Con biết thêu Tô Châu sao?"
Từ nghi thái, nữ công gia chánh cho đến tài cầm kỳ thi họa của Ôn Du, tất cả đều được các giáo tập ma ma và phu tử rèn giũa nghiêm ngặt bằng những đòn roi thước kẻ mà thành.
Nhớ lại những chuyện đã qua, ánh mắt Ôn Du chợt tối sầm lại. Cảm thấy cổ họng dâng lên một trận ngứa ngáy, nàng khẽ ho khan hai tiếng rồi khiêm tốn đáp: "Đại nương, người đã quá khen rồi ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

