Đôi mắt to tròn của cô vẫn còn đỏ hoe vì khóc suốt đêm qua, sưng húp như hai quả đào nhỏ.
Bộ đồ ngủ của cô đã bị xé rách, anh không đưa cho cô quần áo mới, cô chẳng có gì để mặc.
Cô chỉ có thể nắm chặt chăn trong tay, lặng lẽ nhìn lên trần nhà của gác mái, thất thần.
Lại thêm một ngày khó khăn nữa trôi qua.
Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh cha mẹ và anh trai luôn yêu thương cô, còn có anh Diễn Châu luôn dỗ dành cô chơi đùa...
Mỗi một khung cảnh khi ở bên họ đều tràn ngập sự tự do và hạnh phúc.
Nhưng giờ đây, cô có lẽ sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa.
Càng nghĩ, lòng cô càng thêm đau đớn.
Cô vẫn còn bệnh, ý thức lúc tỉnh lúc mê, lúc thì mơ màng, lúc thì thiếp đi.
Không biết đã trôi qua bao lâu, cô đột nhiên bị một giọng nói gấp gáp đánh thức.
“Cô Ninh, đi thôi, mau đi theo tôi! Nhân lúc tối nay Tổng Giám đốc Dạ đi công tác không về kịp, tôi sẽ đưa cô chạy trốn ngay bây giờ!”
Đi sao?
Ninh Tang Tang bị chữ đó làm choáng váng, trong phút chốc đầu óc trở nên tỉnh táo.
Cô nhìn cô gái mặc đồng phục người giúp việc trước mặt, không hề quen thuộc, chỉ nhớ rằng dường như là một trong số những người giúp việc mới đến.
“Cô Ninh, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi thôi! Tôi tên là Tiểu Liên, là người của cậu Tống Diễn Châu, cậu ấy bảo tôi phối hợp bên trong để cứu cô ra ngoài.”
“Anh Diễn Châu? Anh ấy bảo cô tới sao?”
Nghe được tin này, Ninh Tang Tang lập tức phấn khởi.
Cô gái tên Tiểu Liên cũng nhanh chóng lấy ra một món đồ, đó là con rối gỗ mà trước đây cô từng tỉ mỉ khắc tặng Tống Diễn Châu.
Đó là lần cô nổi hứng học điêu khắc, cố gắng tạc lại dáng vẻ của anh, dù tay nghề còn non kém khiến nó có chút vụng về, nhưng không ngờ Tống Diễn Châu vẫn luôn giữ lại.
Nhìn con rối nhỏ, Ninh Tang Tang hoàn toàn tin tưởng.
“Chúng ta đi thôi, nhanh lên!”
Cô không muốn ở lại trong chiếc lồng son này thêm một giây nào nữa.
Tiểu Liên lấy ra bộ đồ đã chuẩn bị sẵn: “Cô Ninh, cô mau thay sang bộ đồng phục người giúp việc, tránh sự chú ý. Cậu Tống Diễn Châu đã thuê người đánh ngất toàn bộ bảo vệ bên ngoài rồi, chúng ta phải nhanh lên!”
Dù sao biệt thự nhà họ Dạ vẫn còn có bảo vệ tuần tra ở cổng chính, thời gian dành cho họ chỉ có hai mươi phút.
Tim Ninh Tang Tang đập thình thịch trong lồng ngực.
Dù cơ thể yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, bước chân lảo đảo, nhưng trước mắt là tự do, cô dốc hết sức lực lao về phía trước!
Cuối cùng, cô đã nhìn thấy cổng biệt thự nhà họ Dạ.
Và cả bóng dáng Tống Diễn Châu đang đứng chờ đợi, dáng vẻ đầy sốt ruột.
“Anh Diễn Châu!”
Cô vui mừng đến không thể diễn tả thành lời, giây phút này, cô như được kéo từ địa ngục trở lại nhân gian.
Cô kích động lao vào lòng anh ta!
Anh ta ôm cô vào lòng, cẩn thận kiểm tra xem trên người cô có vết thương nào không, sau đó mới dịu dàng xoa đầu cô như ngày bé.
“Ninh Ninh đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi. Anh đã mua vé máy bay, chúng ta sẽ đến một nơi khác lánh nạn trước.”
Dù sao Ung Thành vẫn là địa bàn của Dạ Hàn Trầm, Tống Diễn Châu chỉ có thể đưa cô rời khỏi nơi này trước.
“Được, em nghe lời anh.”
Ninh Tang Tang ngoan ngoãn gật đầu, chỉ cần có thể rời xa Dạ Hàn Trầm, rời khỏi căn gác lạnh lẽo đó, cô đi đâu cũng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)