Tuỳ Khâm đứng trong văn phòng, nét mặt dửng dưng, giống như đã quen với tình cảnh như thế này từ lâu, cũng giống như không hề để bụng.
Lâm Bạch Du bỗng nhận ra người đó là ai.
Mẹ của Hoàng Trạch.
Vậy nên bác gái cả của Tuỳ Khâm đến tìm anh? Phát hiện anh chuyển đi rồi à? Nhìn bộ dạng này, là muốn đưa anh về hay sao?Lâm Bạch Du suy đoán rất nhiều, nhưng đứng bên ngoài không nghe thấy gì.
Cô khó lắm mới khuyên được Tuỳ Khâm ra khỏi cái hang hổ sói đó, không thể cho phép bà bác gái cả trên danh nghĩa đó kéo anh về được.
Chính giây phút cô xao lãng này, người đàn bà đang ngồi bỗng nhiên đứng dậy, định xoè tay ra đánh, có lẽ nhớ ra vẫn còn người khác, lập tức thu tay về.
Lâm Bạch Du tức chết đi được.
Cô gõ cửa đi vào, “Cô chủ nhiệm ơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


