Trước khi vào giờ tự học tối, Lâm Bạch Du đi đến quầy bán quà vặt.
Bánh mochi muốn ăn đã bán hết, cô mang kẹo hoa quả về cho Tần Bắc Bắc, Tần Bắc Bắc gần đây hay than miệng đắng, muốn ăn đồ ngọt.
Lúc đi đến toà dạy học, cô bị Từ Phi Phi chặn lại, cô ta ở đây chỉ để chờ Lâm Bạch Du: “Cậu đổi ảnh đại diện đi.
”Lâm Bạch Du câm nín: “Vì sao?”Từ Phi Phi: “Thì cậu cứ đổi đi.
”Sức kiên nhẫn ban nãy của Lâm Bạch Du biến mất sạch sẽ.
“Cậu nói lung tung cái gì đấy?”Từ Phi Phi thấy cô đổi sắc mặt, mắt sáng lên: “Bị tôi nói trúng rồi đúng không, tôi mới không thèm nói lung tung đâu! Cậu tránh xa Tuỳ Khâm ra!”Lâm Bạch Du thờ ơ nhìn cô ta, “Thần kinh, Từ Phi Phi, cậu có thời gian bấu víu vào mấy chuyện này để nói bậy bạ, không bằng học hành cho cẩn thận.
”“Tôi và Tuỳ Khâm là bạn học, là bạn bè, bất kể ở đâu, làm gì, cũng không đến lượt cậu lo.
”“Chuyện của mẹ tôi, càng không cần cậu nói xằng nói bậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

