Tối nay Liễu Phương gói không ít sủi cảo, đều nhét vào trong tủ lạnh ướp đông, từng khay từng khay một, đã vượt quá sức ăn của họ khi trước.
Không có gì vui hơn việc mẹ ủng hộ tất cả mọi chuyện của mình.
Cô biết ngay mà, mọi người sẽ nhìn thấy sự tốt đẹp của Tuỳ Khâm.
Bắt đầu từ tuần này, mức độ phong phú của bữa sáng của Tuỳ Khâm tăng lên rõ rệt, Phương Vân Kỳ và Tề Thống nhìn thấy, ngưỡng mộ chết đi được.
“Người và người, sao lại khác nhau thế nhỉ.
”“A Khâm sống trong hạnh phúc.
”Tuỳ Khâm không thèm liếc nhìn bọn họ.
Bất kể là sủi cảo, hay là cháo, đây là lần đầu tiên anh nhận được đãi ngộ tốt và ấm áp như vậy từ người lớn.
Có lẽ là áy náy, có lẽ là đồng tình.
Hai ngày cuối của tuần này phải tiến hành thi tháng.
Phòng thi lần này của Lâm Bạch Du vẫn là phòng số 1, đề thi lần trước hơi khó, nhưng Tuỳ Khâm phát huy rất ổn định, vẫn đạt điểm qua môn.
Vậy nên lần này, họ thi ở cùng một tầng.
Buổi sáng thứ nhất thi xong, Lâm Bạch Du mới biết Tần Bắc Bắc không đến thi, vì Tần Bắc Bắc gửi tin nhắn cho cô.
[Tinh Tinh, buổi trưa không thể đi ăn cùng cậu rồi, tớ đến bệnh viện đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



