Lâm Bạch Du nghe thấy Tuỳ Khâm nói: “Muốn làm Bồ Tát à?”Cô cảm thấy cách xưng hô này có hơi sến rện, nhưng trước đó bọn họ đã bàn luận về chuyện Bồ Tát, nốt ruồi son của cô chính là luận điểm.
Lâm Bạch Du nói thuận theo lời đó: “Nếu là thật, vậy thì được.
Anh nhìn đôi mắt trong veo của cô, vấn vương suy nghĩ, cô đủ chân thành, là anh có ý nghĩ kín đáo, suy đoán âm thầm.
Lâm Bạch Du không nói chuyện này nữa, “Chúng ta lên tầng đi, hôm nay mẹ tôi nấu nhiều món lắm, chắc chắn cậu sẽ thích.
”Tuỳ Khâm không nói, đi bên cạnh cô.
Lúc đi ra khỏi thang máy, anh nhìn cánh cửa kia, dường như quay lại hồi cấp 2, lúc ấy mỗi ngày anh đi học về, vừa mở cửa, mẹ sẽ đang đợi ở đó.
Lâm Bạch Du mở cửa, “Mẹ ơi?”Liễu Phương đang trong bếp, bỏ đồ xuống đi ra ngoài, vừa nhìn đã thấy cậu thiếu niên đứng phía sau con gái mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
