Tùy Khâm tuổi trẻ nông nổi, đã quen đêm không về nhà, anh tự nhận thấy có thể đảm bảo Lâm Bạch Du cả đêm bình an vô sự, đây là sự tự tin của anh.
Nhưng nhất thời không nghĩ đến sự lo lắng của một người mẹ.
Trên đường về, chiếc điện thoại trong túi rung lên không ngừng.
Phương Vân Kỳ: [A Khâm, mày đưa bạn học Lâm Bạch Du đi đâu đấy?]Phương Vân Kỳ: [Mau nói cho tao, không thì tao không ngủ được mất.
]Tùy Khâm dừng lại bên đường, tùy tiện trả lời: [Mày không ngủ được thì liên quan gì đến tao.
]Phương Vân Kỳ: [Không yêu nữa rồi.
]Phương Vân Kỳ: [Tao biết, chỉ có một người không ngủ được liên quan đến mày thôi.
Còn về Wechat hay số điện thoại, anh ta đã sớm bị chặn, bị xóa từ lâu rồi.
“Có phải mày với đứa con gái đấy yêu nhau rồi không?” Hoàng Trạch truy hỏi: “Tao đã thấy mấy bức ảnh của trường chúng mày rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
