Hoàng Trạch cả đêm không đợi được Tùy Khâm, ngày hôm sau mang đôi mắt gấu trúc đến trường Trung học số 7.
Anh ta đến muộn cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, nhưng lần nào cũng nghĩ ra lý do hợp lí, giáo viên cũng không gọi phụ huynh đến.
Nếu là ở nhà, lúc này đã mắng ầm lên rồi.
Lúc tan học, bạn học lớp khác cũng hay nhìn anh.
Hoàng Trạch đắc chí nghĩ rằng, chắc là hôm qua anh ta thắng trường Trung học số 8, nên các bạn cùng trường mới nhìn anh ta như thế.
Đến khi anh ta nghe thấy tiếng bàn luận ở phòng vệ sinh bên cạnh.
“Không phải chứ?”“Thật mà, có người tận mắt nhìn thấy, là Hoàng Trạch không sai đâu, lúc đó người trong đội bóng rổ cũng ở đó mà, không thể là hoa mắt được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


