“Phương Vân Kỳ, có đồ ăn không?”Thấy Lâm Bạch Du đi từ phía sau ra, Từ Phi Phi kinh ngạc: “Sao chị lại ở đây?”Lâm Bạch Du xém chút nữa đã quên cô ta cũng ở đây: “Chị ở đây thì có gì lạ, đây là quán xiên nướng, đương nhiên là chị tới để ăn.
”Từ Phi Phi đương nhiên không phải hỏi điều này: “Sao chị lại đi ra từ trong đó?”Cô ta vừa nói xong thì thấy một người đi ra từ phía sau Lâm Bạch Du.
“Tùy Khâm!”Phương Vân Kỳ cũng không có chút cảm giác nói dối bị vạch trần nào, ngược lại còn kinh ngạc nói: “A Khâm, mày tới hồi nào vậy? Tao bận, không nhìn thấy.
”Cậu nháy mắt.
Tùy Khâm không để ý tới cậu.
Anh hỏi: “Ăn cái gì?”Tùy Khâm hỏi đột ngột, không dùng chủ ngữ, cũng không nhìn Lâm Bạch Du, nhưng Từ Phi Phi thì cảm thấy anh đang hỏi cô ta.
“Có cơm không?”“Cơm chiên trứng, cơm chiên Dương Châu.
”“Cơm chiên trứng đi.
”Hai người một hỏi một đáp, dường như người khác không chen vào được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

