Tần Bắc Bắc nhìn nhiều rồi, đã quen mình là một trong số đó.
Bác sĩ đến kiểm tra cho cô theo thường lệ xong, Tần Bắc Bắc nghe thấy cha nói chuyện với bác ấy, ngửi mùi không được dễ chịu, “Cháu có thể ra ngoài đi dạo không?”“Được, về sớm một chút, đừng đi lâu quá.
”Tần Bắc Bắc lập tức đi khỏi đây, đi càng xa càng tốt, đi dạo linh tinh trên hành lang bệnh viện, đến khi bị vỗ vào đầu.
Cô ấy vừa quay đầu, nhìn thấy Phương Vân Kỳ.
“Tần Bắc Bắc? Là cậu thật à.
” Phương Vân Kỳ vô cùng ngạc nhiên, nhìn xung quanh, “Cậu, cậu chữa bệnh ở đây à?”Cô gái trước mặt mặc quần áo bệnh nhân, bộ quần áo rất rộng, dường như có thể nhét vừa hai cô ấy, tôn lên vóc người nho nhỏ, cũng yếu ớt.
Phương Vân Kỳ cúi đầu nhìn cô ấy, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của Tần Bắc Bắc, nay lộ ra vẻ bệnh tật, giống như con búp bê dễ vỡ, bờ môi cũng nhợt nhạt.
Tần Bắc Bắc còn chưa nói gì, phòng bệnh chỗ không xa òa lên tiếng khóc mãnh liệt.
Trái tim cô ấy thắt lại, có người chết rồi.
Không biết là người cô đã thấy, hay là chưa thấy, đã từng nói chuyện, hay chưa từng nói chuyện, là nam hay là nữ…Tần Bắc Bắc hoàn hồn, ngẩng đầu, “Sao cậu lại ở đây?”Phương Vân Kỳ ấp úng: “Tôi đến đưa cơm, đi nhầm chỗ rồi…”Tần Bắc Bắc: “Thế cậu đã đi xa phết rồi đấy, đồ mù đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)