Cố Duật Ninh tùy tay đánh bài [ Không sợ ], Nại Nại nhìn anh một cái, nhanh chóng bắt kịp giai điệu, nhẹ nhàng cất tiếng hát.
Giọng hát của cô rất êm tai, hát cũng không có kỹ xảo gì, chỉ là kiểu rất thuần túy, sạch sẽ, tựa như gió biển lạnh thổi qua, nghe rất thoải mái.
Cố Duật Ninh ngẩng đầu nhìn cô, cô gái nhỏ mặc chiếc áo T-shirt thoải mái, sơ vin, vòng eo mảnh khảnh, tuy rằng vóc người cô nho nhỏ nhưng chân lại thon dài xinh đẹp.
Thời điểm cô hát, khẽ nhắm mắt, lông mi thật dài rũ xuống.
Bộ dáng thật nghiêm túc.
Năm đó Cố Trường Sinh được mệnh danh là người có thiên phú tài hoa nhất trong ca hát, bởi vì khi anh hát, đại đa số là những ca khúc mà mình sáng tác, bao gồm bài [ Không sợ ] này.
Nại Nại thích bài hát này, Cố Duật Ninh cũng thích nghe Nại Nại hát bài này.
Làn đạn bắt đầu điên cuồng spam.
“Quay trọng điểm, chú ý ánh mắt của tam gia nè.”
“Cô gái được anh ấy nhìn đắm đuối như thế, quá hạnh phúc!!!”
“Bạo khóc, tam gia thâm tình không thuộc về tôi.”
.......
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


