Ly trà xanh tỏa ra làn khói nhẹ, thấm vào ruột gan, tựa như Lâm Trạch, khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc.
Cố Duật Ninh không màng đến lời nói khách khí xã giao của anh, nói thẳng: “Tôi biết Lâm tiên sinh rất bận nên tự mình đến đây bàn chuyện hợp đồng của Nại Nại.”
Lâm Trạch ngồi xuống ghế sô pha đối diện, nhấp một ngụm trà, nói: “Em tôi vừa ra mắt, có chút thành tích, nhưng với thành tích như vậy hẳn vẫn không thể lọt vào mắt xanh của Cố tiên sinh.”
Cố Duật Ninh không chút ái ngại đáp lại: “Em gái anh là người tôi muốn, nếu không trái với ý nguyện của cô ấy, tôi nghĩ, tôi sẽ có được cô ấy.”
Lâm Trạch giận dữ, nắm chặt tay.
Tuy biết từ “có được” trong lời nói của cậu ta, là muốn đưa em gái mình về dưới trướng Phong Ngu, nhưng cách dùng từ này làm người nghe không khỏi liên tưởng đến chuyện khác.
Lâm Trạch lạnh giọng: “Cố tổng luôn quan tâ m đến nữ nghệ sĩ của công ty khác như vậy, thật khiến người khác thấy bất ngờ.”
Cố Duật Ninh cau mày, nhìn cô gái bên cạnh, cô ngồi ngoan ngoãn, nghiêm chỉnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tìm, một câu cũng không dám ho he.
“Không, chỉ cô ấy.”
“Em tôi rốt cuộc có gì đặc biệt, lại thu hút Cố tiên sinh như vậy?”
Cố Duật Ninh cười nhẹ nhàng: “Anh đoán xem?”
Lâm Trạch bỗng đứng lên, mắt tràn ngập lửa giận.
Nại Nại nhìn bộ dáng này của Lâm Trạch, trong lòng lộp bộp, hình như anh trai giận thực sự rồi.
Cố Duật Ninh trấn tĩnh như cũ, ngồi ở trên sô pha, cười như không cười nhìn anh.
“Tiểu Nại, em ra ngoài trước đi.” Lâm Trạch trầm giọng nói: “Anh có chuyện, muốn nói riêng với Cố tiên sinh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


