Dương Gia Văn gửi cho Nại Nại kết quả khác nhau, cụ thể: “Tuy rằng âm sắc gần giống, nhưng không phải cùng một người”, có thêm không ít tham số dẫn chứng, Nại Nại không xem hiểu những số liệu đó, dù sao kết luận cuối cùng vẫn là ---
Anh ấy không phải Cố Trường Sinh.
Không lẽ...Cô thực sự quá nhạy cảm?
Hình như mọi người đều đã ngủ, Nại Nại ngủ trên giường trên, nghiêng nhìn Cố Duật Ninh đang ngủ phía dưới.
Căn phòng tối tăm chỉ có một ngọn đèn bàn, ánh sáng nhu hòa chiếu lên mặt anh.
Cố Duật Ninh ngủ nhưng vẫn giữ nguyên bộ đồ, tay áo xắn lên, cánh tay đặt dưới gáy, lộ ra một đoạn cánh tay.
Đường cong khuôn mặt anh tuyệt đẹp, lông mi cong dài, mày kiếm nghiêng sao, mũi cao thẳng, môi mỏng đơn bạc, hơi cong lên một chút.
Trên mặt anh một nốt mụn đều không có, làn da bóng loáng trắng nõn, nhưng không có bất cứ cảm giác son phấn nào.
Không có một ấn ký riêng biệt nào đủ để chứng minh dung mạo của anh với Cố Trường Sinh giống nhau như đúc.
Rốt cuộc...Có phải không.
Nại Nại thật sự mê mang.
“Lâm Nại Nại.” Anh bỗng nhiên lên tiếng, dọa Nại Nại nhảy dựng.
“Á!”
Cố Duật Ninh không mở mắt, dùng giọng nói du dương nói: “Mong em đừng tiếp tục dùng ánh mắt si mê như vậy nhìn anh.”
Nại Nại:....
Người đàn ông này có thiên nhãn sao! Nhắm mắt nhưng vẫn biết cô đang nhìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
