Sáng sớm, Cố Duật Ninh từ máy chạy bộ bước xuống, trợ lý Chu nhanh chóng đưa khăn lông cho anh, nói: “Tam gia, em trai ngài đang phát hỏa ngoài cửa, đã đợi hơn nửa giờ rồi.”
“Cho nó vào.”
Cố Duật Ninh lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, ngẩng đầu liền trông thấy Cố Bình Sinh một đầu trắng thở phì phò vào văn phòng, đôi tay đập mạnh xuống bàn làm việc, hô lớn: “Anh! Anh quá bất công rồi!!”
Đất bằng nổi sóng, Cố Duật Ninh khó chịu xoa xoa lỗ tai, nhíu mày nói: “Lại làm sao vậy.”
“Đây là ảnh chụp của paparazzi!”
Cố Bình Sinh đặt mấy bức ảnh chụp lên bàn làm việc của Cố Duật Ninh, trong ảnh là Nại Nại đi dạo phố mua sắm, Dương Gia Văn đi theo sau cô, xách túi giúp cô.
“Em chính là em trai ruột của anh đó! Em trai ruột duy nhất trên thế giới của kiếp này!” Cố Bình Sinh đấm ngực dậm chân: “Dương lão đại em hỏi anh muốn bao nhiều lần, anh không cho em. Hiện tại lại không rên một tiếng liền cho con nhỏ kia!”
“Em muốn hắn, đơn giản là muốn hắn giúp em dọn sách mấy cái tin tức tình ái trên mạng của em, hoặc là giúp em hack tư liệu máy tính của người khác, những việc này đối với hắn mà nói, đại tài tiểu dụng.”
“Để hắn giúp em là đại tài tiểu dụng? Vậy anh phái hắn đến làm vệ sĩ và đầu bếp cho cô nhóc kia thì không phải đại tài tiểu dụng sao?”
Cố Duật Ninh cười nhạt: “Hắn từng làm mua hộ, rất hiểu chăm sóc gia và trang điểm, cái này gọi là nhân tẫn kỳ tài (khai thác sử dụng hết tài năng của người nào đó).”
Cố Bình Sinh:.......
Quả thực không còn lời nào để nói!
Thấy Cố Duật Ninh thật sự không tính cho mình người, Cố Bình Sinh lại bắt đầu khóc chít chít mà làm nũng: “Anh, cầu xin anh đó, cho em bảo bối Dương đi mà, em chính là em trai ruột của anh, chính là người thân thân nhất của anh.....”
Cố Duật Ninh không chút lưu tình đẩy hắn ra, nói: “Chẳng phải trước đó em nhận thân cho anh sao, Lâm Nại Nại, chị dâu ruột của em, nhanh như vậy đã quên?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

