Hoàng hôn buông xuống, Nại nại đứng ở ban công, khi thì nhìn ảnh chụp trong tay, khi thì nhìn các nam sinh chơi bóng rổ trên sân thể dục.
Cả Đại học Truyền thông soái ca nhiều như mây, tùy tiện xách một người ra đều có nhan sắc ngang với tiểu thịt tươi giới giải trí, nhưng cố tình, Nại Nại phóng mắt nhìn khắp sân bóng lại không tìm được một ai....càng tuấn tú hơn người đàn ông trong ảnh.
Xong rồi, xong rồi xong rồi Nại Nại ơi, mày hoàn toàn xong rồi.
Bên người Nại Nại xuất hiện hai tiểu nhân, một là Nại ma quỷ có cái đuôi mèo, cầm con dao khua khoắng: “Đây là phản bội, phản bội tr.ần trụi! Nại Nại, tại sao cô có thể trồng hoa si với người lớn lên gần giống anh trai chứ?”
Nại thiên sứ: “Chẳng phải bên ngoài đồn đại Cố tam gia không gần nữ sắc, bên cạnh không có đến một tiểu thư danh viện. Mà người ta lại chỉ đối xử tốt với Nại Nại, tình chàng ý thiếp như thế sao không thể thích?”
Nại ma quỷ: “Chính là không được, sao ngươi biết loại hoa hoa công tử này có thèm thân thể cô ấy không!”
Nại thiên sứ: “Chỉ với dáng người học sinh tiểu học này của cô ấy....Ha ha ha ha.”
Hai tiểu nhân đánh nhau trong đầu Nại Nại, ồn ào túi bụi.
Phía sau, Cảnh Dao và Lương Vãn Hạ đi tới, Cảnh Dao cướp ảnh chụp trong tay cô: “Một mình đứng bên ngoài lẩm bẩm thì thầm như ông cụ non.”
“A! Trả lại cho tớ!”
Nại Nại vươn tay muốn đoạt, Cảnh Dao càng không đưa, chuyển ảnh chụp trong tay mình cho Lương Vãn Hạ bên cạnh, Lương Vãn Hạ nhận ảnh, giơ trước hoàng hôn nhìn nhìn: “Tớ đưa máy ảnh cho cậu mượn để cậu giúp tớ chụp anh Bình Sinh, đây là cậu chụp....Ai nha, đẹp trai quá.”
“Tiểu Nại có người trong lòng?”
“Không phải, không đúng không đúng, đừng nói bừa.”
Cảnh Dao thấy Nại Nại đỏ bừng mặt, nói chuyện cũng không trôi chảy, khác hẳn vẻ nhanh mồm dẻo miệng ngày thường.
“Không phải đâu! Thật sự người trên ảnh chụp, y.....là ai?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)