Sau khi thỉnh an, Lạc Ninh ở lại Tây chính viện, cùng lão phu nhân nhặt đậu Phật.
Lão phu nhân bảo Lạc Ninh kể lại chuyện xung đột buổi sáng một lần nữa.
Bà muốn nghe cách nói của nàng.
Lạc Ninh kể lại đúng sự thật.
Vừa rồi, Trấn Nam Hầu và những người khác đều lấp liếm tránh nặng tìm nhẹ, không nói thẳng ra Lạc Dần ra tay muốn đánh Lạc Ninh trước.
“... Không nên tranh chấp với nó. Tương lai nó phải thừa tước, con gả ra ngoài rồi cũng phải dựa vào nhà mẹ đẻ. Nữ nhân chúng ta, không có chỗ dựa thì không đứng vững được.” Tổ mẫu thở dài khuyên bảo.
Những lời này, đích xác là thiện ý.
Cho dù Lạc Ninh nghe thấy có phần chói tai.
Thiện ý hiếm hoi mà Lạc gia có thể cho nàng, thực sự quá mỏng manh, Lạc Ninh không so đo mà cung kính nhận lấy toàn bộ.
Nàng nương theo lời lão phu nhân ngoan ngoãn gật đầu: “Đa tạ tổ mẫu dạy bảo, con đều hiểu.”
Lão phu nhân không nói thêm gì nữa.
Hôm sau liền nghe tin Lạc Dần đổ bệnh rồi, phong hàn nghiêm trọng, thậm chí phát sốt.
Tuy nhiên nam tử hai mươi mấy tuổi như hắn, có văn nhược đến đâu cũng có giới hạn, uống thuốc sốt một đêm là khỏi.
Không giống Lạc Ninh thân thể yếu ớt tổn thương căn cơ.
Người của Văn Khởi viện cũng thấp thỏm sợ đại thiếu gia báo thù, luôn miệng khuyên Lạc Ninh đi đứng khắp nơi cẩn thận.
Ngày hai mươi tháng Chạp, sứ thần Đột Quyết vào triều, Hoàng đế thiết yến tấu nhạc thết đãi ở Long Phúc điện.
Trước buổi tiệc, Thái hậu đến tẩm cung của Hoàng đế, dặn dò hắn vài câu.
Hoàng đế đắm chìm trong nữ sắc, lại tin phụng đạo sĩ, thường xuyên dùng tiên đan, Thái hậu đều biết rõ.
Đã làm nhi tử của bậc quân vương, cho dù mẫu thân thời khắc lo lắng cho hắn, cũng không thể không phân biệt trường hợp mà khuyên hắn chú ý bảo dưỡng.
“Lần này sứ thần Đột Quyết vào triều, Hoàng đế phải khắp nơi cẩn thận. Long Phúc điện có thể bốc cháy, phải chuẩn bị sẵn đồ cứu hỏa từ sớm.” Thái hậu dặn dò.
Hoàng đế nghe xong, nhịn không được bật cười nói: “Mẫu hậu quá cẩn thận rồi.”
Lại phẩy tay kiêu ngạo: “Đột Quyết bị thất đệ đánh cho không còn sức phản kháng, cho kẹo cũng không dám hành thích đâu.”
Thái hậu sực nhớ tới lời của Lạc Ninh.
Lạc Ninh nói với Thái hậu, ngày hai mươi tháng Chạp có thể sẽ có hỏa hoạn, Long Phúc điện phải cẩn thận hơn. Một khi chuyện này dự đoán chuẩn, còn xin Thái hậu ghi cho nàng một công.
Long Phúc điện là cung điện dùng để thiết yến vào những ngày lễ trọng đại, ví dụ như tết Nguyên Đán, Đông Chí, hoặc là khi sứ thần vào triều.
Thái hậu nghe lời Lạc Ninh lúc đó, kỳ thực có chút khó hiểu.
Bà cho rằng dạo gần đây chắc chắn sẽ không có chuyện gì phải động đến Long Phúc điện.
Chưa qua mấy ngày, liền nghe báo tin sứ thần Đột Quyết vào triều rồi.
“Ngươi nói xem, A Ninh đoán có chuẩn không?” Thái hậu hỏi Ngụy công công.
Ngụy công công liền đáp: “Long Phúc điện một khi bốc cháy, sẽ làm bệ hạ bị thương, thà tin là có.”
Thái hậu trong lòng hồ nghi, cũng cảm thấy Lạc Ninh không giống người ăn nói lung tung, liền cẩn trọng phân phó xuống dưới.
Bà còn đích thân dặn dò Hoàng đế.
Hoàng đế đối với mẫu thân luôn kính sợ có thừa, cho dù cảm thấy mẫu thân lo bò trắng răng, vụn vặt phiền phức, cũng không mở miệng phản bác, mà là gật đầu: “Trẫm sẽ tăng phái thị vệ.”
Tối nay, Long Phúc điện vô cùng náo nhiệt. Tuy nhiên, trong đám vũ cơ quả nhiên có kẻ hành thích. Mục tiêu không phải Hoàng đế, mà lại là sứ thần Đột Quyết - nhị hoàng tử của Đột Quyết.
Hoàng đế đã lệnh tăng gấp đôi thị vệ từ trước. Sự việc tuy xảy ra rất đột ngột, nhưng lại vì có phòng bị, vũ cơ kia bị bắn chết ngay tại chỗ.
Vũ cơ dẫn đầu thấy thất bại liền đột nhiên tự thiêu, rồi liều mạng ném đuốc cháy phừng phừng về phía bầu rượu và các đại thần đến dự tiệc khác. Trong điện tức khắc bùng lên một trận hỗn loạn.
May mà đã chuẩn bị sẵn đồ cứu hỏa từ trước —— thông thường, những thùng nước cứu hỏa này chỉ được đặt ở bên ngoài, chứ không phải giấu trong điện.
Hỗn loạn kết thúc, Hoàng đế đến Trường Thọ cung của Thái hậu, vẫn còn kinh hồn bạt vía.
“... Những vũ cơ này là do Quý phi huấn luyện đã lâu, trẫm đối với nàng ta luôn không có lòng đề phòng. Nếu không có phòng bị trước, sứ thần Đột Quyết chết rồi, e là cục diện hòa đàm lại phải tan vỡ.” Hoàng đế nói.
Hiện giờ không ai muốn đánh trận.
Ung Vương Tiêu Hoài Phong mười ba tuổi đi biên cương, mất trọn bảy năm trời đánh cho Đột Quyết lui về tử thủ đồi núi, không còn sức đánh trả. Đột Quyết cam kết sẽ tiến cống nạp tuế, đổi lấy hai mươi năm hưu dưỡng sinh tức.
Nhưng nếu sứ thần chết ở Thịnh Kinh, e là sẽ kích động tâm lý thù hận của Đột Quyết, không quá hai năm biên cương lại nổi tai họa can qua.
Mà nhị hoàng tử, hắn rất thân cận triều đình Thịnh Kinh, luôn chủ trương hòa bình. Hắn cũng là người có hy vọng kế vị, trở thành Khả hãn mới nhất.
May mà hắn không chết.
Mà ngộ nhỡ Long Phúc điện thực sự cháy lớn, có thể hôm nay cũng sẽ chết không ít quan lớn triều đình.
Thái hậu trong lòng cũng run rẩy: “Phùng thị tặc tâm bất tử!”
Quý phi xuất thân Phùng thị, có dây dưa rất sâu với thế lực tiền triều, Thái hậu luôn không quá thích nàng ta.
Bất đắc dĩ Hoàng đế lại ưng ý sủng ái.
Nhi tử càng cấm càng phản nghịch, càng không đồng ý hắn càng muốn sủng ái Quý phi, Thái hậu dứt khoát không bao giờ nhắc tới việc này nữa.
Quý phi thịnh sủng nhiều năm, lại to gan lớn mật dám mưu phản như vậy, Hoàng đế đã lập tức ban cho nàng ta rượu độc.
“Mẫu hậu, người đã giúp nhi tử giải quyết một rắc rối lớn.” Hoàng đế rất cảm khái, đứng dậy hành lễ với Thái hậu, “Đại ân của mẫu hậu, nhi tử vĩnh viễn không quên.”
Thái hậu nâng tay mời hắn ngồi xuống.
Bà cười nói với hắn: “Không phải công lao của ai gia, là A Ninh.”
“A Ninh?”
“Ba năm trước thay ai gia đỡ nhát đao kia, nữ nhi của Lạc tướng quân, hiện tại là đích tiểu thư Trấn Nam Hầu phủ.” Thái hậu nhắc lại.
Hoàng đế cuối cùng cũng nhớ ra rồi.
Hắn kế vị mới năm năm, chỉ phong thưởng qua ba vị Hầu gia, Trấn Nam Hầu tính là một.
Tuy nhiên Trấn Nam Hầu căn cơ quá nông, quân công quá thấp, Hoàng đế không dùng được ông ta nên từ từ lạnh nhạt, nhất thời lại không nhớ ra ông ta là người phương nào.
“Nàng ta lại có bản lĩnh nhìn thấu thiên cơ này?” Hoàng đế kinh ngạc.
“A Ninh có biết một chút thuật số.” Thái hậu nói.
“Trẫm phải trọng thưởng cho nàng ta.”
Thái hậu nghĩ ngợi: “Thánh chỉ chỉ định cho nàng ta một mối hôn nhân, thấy sao?”
“Mẫu hậu có nhân tuyển nào không?”
“Thất đệ của con thì sao?”
Hoàng đế trong lòng hơi kinh ngạc.
Thất đệ Tiêu Hoài Phong từ nhỏ văn thao võ lược, xuất sắc nhất trong đám huynh đệ. Cho dù là huynh đệ ruột thịt, Hoàng đế cũng rất kiêng kị hắn.
Tiên hoàng lâm bệnh, Thái hậu sợ triều thần chia bè kết phái, lại sợ hai nhi tử đoạt đích ly tâm, nên ra sức chủ trương đưa tiểu nhi tử đi biên cương trấn thủ.
Lúc gần đi, Tiên hoàng phong hắn làm Ung Vương.
Đi trọn vẹn bảy năm.
Bảy năm ròng rã, Ung Vương chỉ về kinh thuật chức có ba lần, cho đến tận khi Đột Quyết bị hắn đánh cho binh chết ngựa tan. Thái hậu cũng cảm thấy triều chính Hoàng đế đã ổn định rồi mới dám gọi hắn trở về.
Tính cách hắn lãnh khốc, Thái hậu và Hoàng đế đều không tính là thân thiết với hắn.
Mà hắn, ở trong lòng liệu có sinh lòng oán hận hay không?
Dù sao, một người từ nhỏ đã cẩm y ngọc thực, lại bị đẩy đi đến nơi khổ hàn mài giũa bảy năm, chịu đựng bao nhiêu thống khổ, Thái hậu và Hoàng đế đều không được biết.
Hoàng đế đối với ấu đệ ẩn sâu một chút áy náy; Thái hậu cũng vậy.
Cho nên, Hoàng đế luôn cho rằng, Thái hậu nhất định sẽ bù đắp chọn cho thất đệ một danh môn khuê tú, bất luận là nhân phẩm hay dung mạo, gia thế, đều phải là bậc nhất thế gian.
Tám đại môn phiệt vọng tộc ở Thịnh Kinh, Thôi thị đứng đầu, có vô số thiên kim cành vàng lá ngọc cho phép lựa chọn.
“Mẫu hậu, Lạc tiểu thư có thể xứng đôi với thất đệ không?” Hoàng đế thăm dò hỏi.
Thái hậu liền đáp: “Nhân phẩm và dung mạo, đều là tuyệt hảo, chỉ là gia thế hơi kém. Tuy nhiên không sao, hiện nay dẫu gì cũng là thiên kim Hầu phủ đường đường chính chính, cho dù căn cơ có nông cạn một chút cũng dùng được.”
Hoàng đế nghĩ ngợi, đương nhiên mười phần hài lòng.
Hành động ban hôn này của mẫu thân, thực chất vẫn là chèn ép thất đệ không cho hắn mượn thế lực nhà vợ, để Hoàng đế an tâm ngồi trên ngai vàng.
Trên đời này ai mà chẳng muốn được mẫu thân thiên vị?
Mà Hoàng đế yên tâm, thất đệ đương nhiên cũng sẽ an toàn hơn —— đây phỏng chừng là suy tính vẹn toàn của mẫu thân, sợ thất đệ công cao chấn chủ.
Ung Vương về kinh nửa năm, hành sự quái đản, Ngự Sử đài suốt ngày dâng sớ tham tấu hắn.
Đáng lý ra Hoàng đế nên phát tác một hai lần, gõ mõ quở trách Ung Vương thu liễm, nhưng hắn lại không làm như vậy.
Hắn càng cố tình dung túng, Thái hậu lại càng kinh hãi.
Thê tộc của Ung Vương, nhất định phải chọn một môn đệ bậc trung không quyền không thế.
Lạc Ninh thực sự ôn uyển xinh đẹp, lại đoan trang đắc thể, Thái hậu vô cùng hài lòng.
“Trẫm sẽ hỏi qua thất đệ, rồi hẵng ban thánh chỉ tứ hôn.” Hoàng đế gật đầu, “Mẫu hậu, người cũng nên bóng gió nói trước với thất đệ một tiếng. Ngộ nhỡ đệ ấy nổi điên kháng chỉ, trẫm lại không biết làm sao cho phải.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)