Lạc Ninh vì Thái hậu mà đỡ một đao, trọng thương.
Cả nhà nhờ nàng mà được hưởng vinh hoa phú quý.
Vết thương chạm đến tâm phế, mãi không khỏi, nàng bị đưa đến trang viên ấm áp ở phía Nam dưỡng bệnh ba năm. Lúc trở về, trong nhà lại có thêm một vị biểu muội.
Biểu muội ở viện tử của Lạc Ninh, dùng nguyệt lệ và nha hoàn của nàng.
Phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng của Lạc Ninh đều yêu thương ả, tổ mẫu tán thưởng ả, ngay cả thanh mai trúc mã của Lạc Ninh cũng thầm mến ả, nói ả chỗ nào cũng xuất sắc hơn Lạc Ninh.
Thái hậu vốn định phong thưởng cho Lạc Ninh một tước vị Huyện chúa, lại vì mẫu thân đứng giữa cản trở, tước vị Huyện chúa rơi xuống đầu biểu muội.
Lạc Ninh chịu không nổi, cãi vã ầm ĩ, bọn họ lại hùa nhau nói nàng phát điên.
Sau khi hại chết Lạc Ninh, cả phủ thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều cảm thấy như trút được gánh nặng.
Lạc Ninh làm quỷ mười tám năm, trơ mắt nhìn Hầu phủ từng chút một sụp đổ, những kẻ phụ bạc nàng đều chết thảm, cuối cùng nàng trọng sinh rồi.
Nàng sống lại một lần nữa.
“Đại tiểu thư, phía trước là trạm nghỉ ba mươi dặm phía Nam thành, người có muốn xuống xe nghỉ ngơi không?” Phu xe hỏi nàng.
Lạc Ninh lắc đầu: “Không cần, vào thành luôn đi.”
Nàng lại dặn: “Không về Hầu phủ, đi đến An Hưng phường một chuyến.”
Phu xe không hiểu nguyên do, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Hai nha hoàn theo Lạc Ninh trở về, một người tên Thu Hoa lên tiếng hỏi: “Đại tiểu thư, An Hưng phường là nơi nào vậy?”
“Là tư trạch của Ngụy công công hầu hạ trong cung Thái hậu nương nương.” Lạc Ninh đáp.
Thu Hoa kinh ngạc: “Người muốn đi tìm Ngụy công công sao? Không về nhà trước, bái kiến Hầu gia và phu nhân ư?”
Kiếp trước Lạc Ninh đi thẳng về phủ.
Lại gặp phải một chuyện chướng tai gai mắt.
Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến bước đường về sau của nàng đi vô cùng gian nan.
Chưa tới một năm, hai nha hoàn tâm phúc Thu Hoa, Thu Lan lần lượt bị hại chết, chặt đứt cánh tay trái phải của nàng, hoàn cảnh của nàng càng thêm khốn đốn.
“Không vội.” Lạc Ninh nói.
Đến An Hưng phường xuống xe, Lạc Ninh đích thân gõ cửa.
Ngụy công công hôm nay được nghỉ phép, đang ở trong trạch viện chăm sóc hoa cỏ.
Nghe tin là Lạc Ninh đến, lão vội vàng ra đón.
Lúc Lạc Ninh đỡ nhát đao kia, Ngụy công công cũng ở bên cạnh Thái hậu, tận mắt chứng kiến.
“Lạc tiểu thư.” Lão nở nụ cười nịnh nọt, “Nghe nói người đi dưỡng bệnh, đã khỏe hẳn chưa?”
“Đã khỏi hẳn, đa tạ công công nhớ thương. Hôm nay vừa vào thành, ta muốn đi bái kiến Thái hậu nương nương trước, lại sợ cung môn sâu thẳm...”
“Nô tỳ dẫn người đi.” Ngụy công công nhiệt tình nói.
Lạc Ninh thuận lợi đến Thọ Thành cung, gặp được Thái hậu Thôi thị.
Thái hậu trước sau vẫn không quên ân tình cũ.
“Trông có vẻ cao lên rồi. Nuôi dưỡng không tồi, thủy linh xinh xắn, ai gia rất vui.” Thái hậu luôn nắm chặt tay nàng.
Kiếp trước, sau khi Lạc Ninh về thành, nàng nhiều lần đề nghị đi gặp Thái hậu nhưng mẫu thân không cho phép.
“Ngươi đến trước mặt Thái hậu, chẳng qua là ỷ ơn đòi báo đáp, sẽ hại chết chúng ta mất.” Mẫu thân đã mắng như vậy.
Thái hậu nhờ người hỏi thăm vài lần, thật sự hết cách mới đành bặt vô âm tín.
Sau khi Lạc Ninh chết, Thái hậu thắp đèn mười lăm năm ở Pháp Hoa tự, cầu cho nàng đầu thai vào nhà tốt, một đời phú quý khang kiện.
Thu lại tâm trí, Lạc Ninh nắm ngược lại tay Thái hậu: “Nương nương, dân nữ mọi thứ đều tốt.”
“Muốn cái gì, cứ nói với ai gia.”
“Chuỗi phật châu trên cổ tay người, có thể ban thưởng cho dân nữ không? Dân nữ muốn mượn phật quang và ân thưởng của người, mưu cầu tiền đồ bình an.” Lạc Ninh nói.
Nàng không khách sáo, không chối từ, Thái hậu ngược lại cảm thấy ấm áp trong lòng.
Thái hậu cực kỳ muốn làm chút gì đó cho Lạc Ninh.
Bà lập tức tháo chuỗi phật châu thường đeo trên tay xuống, tặng cho Lạc Ninh.
Sau đó hai người nhàn thoại chuyện vặt vãnh.
Lạc Ninh không có nửa phần câu nệ, lời lẽ sảng khoái trôi chảy, kể cho Thái hậu nghe đủ chuyện thú vị ở trang viên phía Nam.
Trong lời nói thậm chí còn có chút tinh nghịch, chọc cho Thái hậu vui vẻ.
Thái hậu giữ nàng lại dùng ngọ thiện.
Lạc Ninh đạt được mục đích, cất kỹ phật châu, trở về Trấn Nam Hầu phủ.
Cửa Hầu phủ rất rộng rãi, lầu cổng nguy nga, thềm ngọc thênh thang. Hai con sư tử đá lớn uy vũ khí phái, cửa chính sơn đỏ thẫm nặng nề cao ngất, vòng gõ cửa sáng bóng vàng óng.
Có ai ngờ được, chủ nhân nơi này, ba năm trước chỉ là một võ tướng chính tam phẩm?
Tấm biển “Trấn Nam Hầu phủ” này là sau khi Lạc Ninh chịu nhát đao kia, Hoàng đế vì muốn thể hiện đạo hiếu, ghi nhận ân cứu mạng của Lạc Ninh đối với Thái hậu mà ban thưởng cho Lạc gia.
Trạch viện cũng là ngự tứ.
Tấm biển hoành tráng này, sáng loáng như vậy, thực chất là nhuốm bằng máu của Lạc Ninh.
“Kẻ nào?” Tiểu tư gác cổng ngăn cản.
Phu xe: “Là đại tiểu thư trở về.”
Lạc Ninh và Ngụy công công ngồi chung một xe ngựa, hai nha hoàn ngồi bên ngoài xe.
Nha hoàn Thu Hoa dặn tiểu tư: “Mau hạ bậc cửa xuống, để xe ngựa của đại tiểu thư đi vào.”
Tiểu tư lại đóng cửa lại, đi vào bẩm báo.
Ngụy công công thấy thế, an ủi Lạc Ninh: “Chắc là chưa nhận được thư báo trước.”
“Vâng.” Lạc Ninh cười nói, “Làm phiền công công cũng cùng ta đợi một lát.”
“Đợi một lát cũng không sao, nô tỳ hôm nay là chuyên trình đưa đại tiểu thư hồi phủ.” Ngụy công công nói.
Một lát sau, một tên quản sự bước ra.
Thái độ của quản sự cao cao tại thượng: “Đi cửa ngách phía Tây, bậc cửa của cửa chính không thể tùy tiện hạ xuống.”
Thu Hoa nghe xong liền nổi giận: “Đại tiểu thư hồi phủ, đây là chuyện lớn, sao có thể đi cửa ngách?”
Vừa về đã đi cửa ngách, chẳng phải là tự hạ thấp thân phận sao.
Quản sự lạnh nhạt: “Xin đại tiểu thư lượng thứ. Đây là quy củ, Hầu phủ không giống ngày xưa nữa. Xe ngựa vào cửa, đều phải đi cửa ngách.”
Hắn ta chêm thêm: “Đại tiểu thư đã lâu không hồi phủ, quy củ sau này từ từ sẽ biết.”
Thu Lan tức nghẹn.
Ngụy công công trong lòng kinh ngạc, lại nhanh chóng hiểu ra.
Chẳng qua là “vong ân phụ nghĩa”, “qua cầu rút ván” mà thôi.
Ngụy công công từ trong xe ngựa bước ra: “Mời Trấn Nam Hầu ra đây, nhà ta có khẩu dụ của Thái hậu nương nương.”
Quản sự không quen biết Ngụy công công, nhưng nhận ra bộ y phục thái giám nhất phẩm trên người lão, dọa cho hai chân run rẩy: “Lão công công, chuyện, chuyện này...”
“Còn không mau đi bẩm báo, bớt vô lễ!”
Cho nên, Lạc Ninh sau khi trọng sinh về nhà, hoàn toàn không bị ép phải đi từ cửa ngách phía Tây Nam vào.
Tổ mẫu, phụ mẫu cùng huynh tẩu, toàn bộ đều phải đích thân ra đón.
Biểu muội Bạch Từ Dung đứng sau lưng mẫu thân, mặc một chiếc áo choàng màu đỏ bạc, dung mạo thoát tục, khí chất ôn nhã, cực kỳ bắt mắt.
Kiếp trước Lạc Ninh bị cản ngoài cửa, xe ngựa của nàng đành phải đi từ cửa ngách vào phủ, từ đó bị đám hạ nhân trong phủ coi thường.
Một khi đã mất đi uy nghi của đại tiểu thư, con đường sau này sẽ từng bước đi xuống, ai cũng có thể giẫm lên nàng một cước.
Kiếp này, ít nhất quản sự và hạ nhân đều rõ ràng, đại tiểu thư không phải là kẻ đáng thương mặc người lăng nhục. Muốn ức hiếp nàng để lấy lòng biểu tiểu thư, cũng phải xem có đường sống hay không đã.
Tiểu quỷ khó chơi, giải quyết chuyện này trước.
Lạc Ninh thuận lợi bước vào Trấn Nam Hầu phủ, nơi vốn dĩ thuộc về nàng.
Ngụy công công nhàn thoại vài câu rồi hồi cung phục mệnh.
Chính viện của tổ mẫu, phụ mẫu huynh tẩu, hai vị thẩm mẫu, đệ muội, đường đệ muội... đều có mặt, cả phòng náo nhiệt.
Ai nấy đều nói cười vui vẻ.
Dường như chuyện Lạc Ninh bị tên quản sự nhỏ làm khó dễ, cản ngoài cửa chưa từng xảy ra.
“Viện tử của A Ninh, dọn dẹp thế nào rồi?” Tổ mẫu có chút mệt mỏi, muốn giải tán.
Mẫu thân trả lời bà: “Huệ Phức viện đã sớm dọn dẹp ổn thỏa.”
Mọi người có mặt, biểu cảm đều lập tức thu liễm.
Trước khi Lạc Ninh rời nhà, Hầu phủ đã được ban thưởng xuống. Lúc đó nàng ở lại ba tháng, viện tử là Văn Khởi viện.
Văn Khởi viện phòng ốc nhiều, vị trí đẹp, chỉ xếp sau Đông Tây chính viện của tổ mẫu và phụ mẫu.
“Nương, Văn Khởi viện của con đâu?” Lạc Ninh hỏi.
Mẫu thân mỉm cười: “Văn Khởi viện nay đã có người ở. Huệ Phức viện cũng giống vậy, ở ngay phía sau Đông chính viện. Con về rồi, nương muốn ở gần con.”
Bà ta nói cực kỳ thản nhiên, ra vẻ hợp tình hợp lý.
Cứ như không có bất kỳ điều gì không ổn.
Lạc Ninh không giống như kiếp trước lớn tiếng chất vấn, chọc cho mẫu thân khóc lóc trước mặt tổ mẫu và phụ thân, nàng chỉ cười tủm tỉm: “Con vẫn muốn ở Văn Khởi viện.
Năm đó suýt chết, dọn đến Văn Khởi viện bệnh tình mới từ từ chuyển biến tốt, nơi đó đối với con là phúc địa. Nếu đã có người ở, con tạm ở noãn các của tổ mẫu, đợi dọn dẹp xong con sẽ dọn về.”
Nàng lại mỉm cười hỏi: “Viện tử tốt như vậy, ai đang ở? Là đại ca đại tẩu dọn vào rồi sao?”
Nàng quay sang nhìn đại tẩu: “Tẩu tử, muội muội ở nhà mẹ đẻ không được mấy năm, có thể thương xót ta một chút không? Đợi ta xuất các, Hầu phủ đều là của các người, cần gì phải vội vàng nhất thời?”
Trong phòng lại chìm vào một trận yên tĩnh.
“Tỷ tỷ, là muội đang ở Văn Khởi viện.” Biểu muội Bạch Từ Dung đứng bên cạnh, mỉm cười trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)