Vuốt ve qua đi, Phó Chí Tắc đứng dậy phòng bếp rót một chén nước ấm, Vân Li đang ngồi ở trên giường, dùng chăn bọc mình thành bánh chưng, thanh âm khàn khàn hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Phó Chí Tắc theo tầm mắt cô nhìn về phía khăn trải giường, tùy ý nói: "Đến phòng ngủ của anh."
Đưa nước cho cô, Vân Li lẩm bẩm uống vài ngụm, yết hầu thoải mái chút, nhỏ giọng hỏi: "Muốn ngủ cùng nhau sao?"
Phó Chí Tắc rũ mắt: "Bản thân em muốn ngủ?"
Trên người Vân Li vẫn nhức mỏi, cô lo lắng nửa đêm anh lại làm ra trò gì, vẫn chần chờ gật gật đầu.
Phó Chí Tắc: "Anh không muốn."
"......"
Không chỉ có như thế, Phó Chí Tắc hoàn toàn không hỏi ý kiến cô, trực tiếp bế cô với chăn lên, đi đến phòng anh.
Trên giường chỉ lót khăn trải giường, lại không có chăn.
"......"
Chạm vào vách tường, anh cũng không nhụt chí, trực tiếp tới gần hôn trên mặt cô.
"......"
"Anh......" Vân Li nhất thời không thể nghĩ ra cái gì để phỉ nhổ, nghẹn nửa ngày, nói ra mấy chữ: "Da mặt dày rồi."
Phó Chí Tắc cong cong môi, trái lại coi như hưởng thụ phỉ nhổ mềm mại vô lực của cô.
Anh đặt cái gối trên giường bên trong: "Thiếu một cái."
Anh xoay người, Vân Li cho rằng anh muốn đi lấy gối trong phòng cô, dưới tình thế cấp bách cũng mặc kệ mình tức giận hay không, lấy chăn bông che nửa khuôn mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Cái kia, bẩn rồi"
Phó Chí Tắc trầm ngâm một lát, đáp: "Trong nhà còn rất nhiều gối."
"......"
Thấy bóng dáng anh khuất dần ở cửa, Vân Li nhớ tới chuyện đêm nay, khi những giác quan bị anh hoàn toàn chiếm giữ, những cái hôn môi tinh tế với vuốt ve rõ ràng, mặt đỏ như máu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

