Phó Chí Tắc vòng cô đến trước người mình, Vân Li đến gần áo anh ngửi ngửi.
Vân Li có thể nhớ lại, cô ở Thất Li Hương Đô đều mua nước giặt quần áo có mùi hương này.
Sau này dọn đến Giang Nam Uyển, phát giác anh cũng mua giống vậy.
Cho đến ngày nay, anh còn dùng hương cam.
Thật giống như, mọi thứ vẫn như trước, hoàn toàn chưa từng thay đổi.
Đều đúng tâm ý lẫn nhau.
Vân Li trong lòng nóng lên, không tự giác nói: "Sao anh ngây thơ như vậy chứ."
Phó Chí Tắc nghe xong lời này, cười khẽ, một cái xúc cảm ấm áp kề sát cái trán của cô, anh hỏi: "Bao gồm cả cái này?"
"Ừ." Vân Li tròn mắt nhìn anh, anh cao hơn cô một cái đầu, lúc này dựa nửa người vào thân cây, Vân Li ngẩng đầu liền có thể chạm vào cằm anh.
Vân Li nhìn thẳng vào anh, chậm rãi để sát vào, bộ dáng Phó Chí Tắc hoàn toàn không chống cự, nhìn cô chăm chú.
Thẳng đến khi cánh môi hai người chạm nhẹ một chút.
Cô cong khóe mắt cười: "Chưa tính cái này."
Anh cười theo cô, bỗng nhiên yên tĩnh, cụp mi xuống, vuốt ve gương mặt cô.
Như là ở khẽ vuốt vuốt ve bảo vật quý giá nhất thế gian.
Vân Li nhìn tình ý trong mắt anh, không kìm được mà ướt hốc mắt.
Cả hai đã có lúc nghĩ rằng, đoạn cảm tình này một đi không trở lại.
Khoảnh khắc mất mà tìm lại, không phải bọc lộ mừng rỡ điên trong tưởng tượng, mà là sự rung động với quý trọng từ tận đáy lòng.
Bởi vì đã từng mất đi, biết mất đi sẽ thống khổ, thời điểm bắt giữ lại liền hết sức lo lắng, có lẽ tất cả chỉ là ảo ảnh.
Mang theo lưu luyến cùng ỷ lại, Phó Chí Tắc ôm chặt lấy Vân Li.
Khi thân thể anh khít chặt khi, Vân Li có thể cảm nhận được bụng chạm vào.
Nhớ tới chuyện anh ở bệnh viện, cô nhắm mắt, hơi chút kéo ra khoảng cách hai người, đặt tay lên bụng anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

