Vân Li: "Anh không cần về phòng học sao?"
Phó Chí Tắc: "Không cần." Anh nghĩ ngợi một lúc, lại nói: "Vân Dã ở trong giờ học xảy ra chuyện này, tôi đi cùng em ấy."
Vân Li tìm một chỗ ngồi xuống, thấy Phó Chí Tắc còn đứng, cô dừng một chút, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh: "Anh ngồi đây?"
Gần như ngay khi Vân Li mở miệng, Phó Chí Tắc liền động, dựa gần cô ngồi xuống.
"......"
Hai người không có gì nói, Vân Li chán muốn chết dựa vào lưng ghế nhìn đám người đi tới đi lui trước mặt.
Trước mắt vừa lúc có một vài y tá đẩy một cái giường bệnh, bệnh nhân kia cực kỳ thống khổ mà che bụng rên rỉ, trán nổi đầy gân xanh, tay nắm khăn trải giường đến mức thay hình dổi dạng.
Chẳng được bao lâu, người bệnh cực kỳ thống khổ mà kêu thảm thiết.
Thanh âm nghe thấy khiến Vân Li sợ hãi.
Phó Chí Tắc dùng tay đặt lên tai phải cô, không chạm vào cô, nhưng cũng hàng thật giá thật mà nghe thanh âm người nọ suy yếu.
"Đừng nghe."
Vân Li nhất thời có chút khẩn trương, bàn tay anh cách cô chưa đầy 1cm.
"Ừ."
"Là uống thuốc sao?"
"Làm phẫu thuật."
Ngữ khí anh nhàn nhạt, như là phẫu thuật rất bình thường.
"Phẫu thuật gì cơ?"
"Viêm loét dạ dày."
"......"
Vân Li không phải không có khái niệm về viêm loét dạ dày.
Khi biết dạ dày Phó Chí Tắc không thoải mái, cô tra trên Internet tìm nhiều bệnh khác nhau liên quan đến dạ dày, viêm loét dạ dày là bệnh biến chứng tương đối nghiêm trọng, phát bệnh nhanh, đau đến mức tra tấn người.
Cô im lặng một lúc, hỏi: "Sẽ rất đau sao?"
Phó Chí Tắc suy nghĩ một chút, không chút để ý nói: "Có chút đau, không nhớ nữa."
Nghe ý của anh cũng không để trong mắt, Vân Li tiếp tục hỏi: "Vậy lúc ấy anh nhập viện?"
"Ở gần tháng." Phó Chí Tắc nhìn cô một cá, "Đã lành rồi."
Ý bảo cô đừng không nhọc lòng lung tung nữa.
Trong lòng Vân Li sụp đổ một chút, lúc đó Vân Dã đã hoàn thành ca phẫu thuật, giữ lại ở bệnh viện chưa đến mười ngày nữa là.
Bầu không khí có chút nặng nề.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

