Hương vị quả cam của nước giặt quần áo.
Rõ ràng là cái ôm không muốn xa rời nhất, có cảm giác an toàn nhất.
Cái mũi Vân Li đau xót, trước mắt dần dần mơ hồ.
Cô không hiểu tại sao Vân Vĩnh Xương phải độc tài ngang ngược như thế, giáp mặt Phó Chí Tắc cho xem sắc mặt, ngay cả không hề có tôn trọng cơ bản nào.
Cô cũng không hiểu tại sao Phó Chí Tắc nói thẳng chuyện mình tạm nghỉ học như vậy, rõ ràng lừa gạt qua cửa ải là được mà.
Anh nói như vậy, thật giống như hoàn toàn không thèm để ý cái nhìn của Vân Vĩnh Xương.
Thật giống như không quan tâm đến sự phản đối của ông.
Giọng của Phó Chí Tắc khàn khàn: "Li Li......"
"Tính tình ba em không tốt lắm, cũng tương đối bảo thủ, vẫn luôn muốn em ở Tây Phục." Vân Li không định biện mình vì Vân Vĩnh Xương, hít hít cái mũi: "Ba em không nên như này, ông không hiểu anh, quá không lễ độ rồi."
Cô do do dự dự nói: "Thực ra chuyện tạm nghỉ học anh có thể không nói mà......" Không muốn làm anh cảm thấy cô đang chỉ trích anh, Vân Li ra vẻ nhẹ nhàng nói: "Bởi vì rất nhiều người không hiểu anh, ngay cả em cảm thấy anh rất lợi hại."
Phó Chí Tắc nhìn cô, gật gật đầu.
"Hồi năm lớp 10 em có xem qua một đoạn video về anh, là khi anh tham gia thi đấu lấy thưởng.
"Anh chờ một chút." Tâm tình Vân Li tốt hơn nhiều, tìm máy tính, phát đoạn video cất chứa bấy lâu nay.
Sau khi bọn họ gặp lại, cô đã xem đi xem lại đoạn video này nhiều lần.
Đoạn video được quay cách đây nhiều năm, độ phân giải cũng không cao, cũng không khó để phân biệt đồng đội cũ.
Phó Chí Tắc nhìn những bức ảnh này, nháy mắt quay ngược thời gian.
Anh về tới cái bục giảng kia, đám đông dưới đài kích động, tiếng người ồn ào, ánh đèn chói mắt, đảo mắt cái những hình ảnh này bị cắt thành mảnh nhỏ.
Anh thấy người kia từ sau ôm lấy người của anh, bỗng dưng nhắm mắt lại.
"Không cần nhìn."
Vân Li ngẩn ra, tắt video.
Cô cảm thấy anh có thể đang có tâm trạng không tốt là bởi vì Vĩnh Xương phản đối.
Cô vô thố nói: "Em sùng bái anh được một thời gian dài rồi, lúc ấy đem ảnh chụp của anh treo ở trên tường, mỗi ngày cũng dựa vào đó làm bài tập......"
Cô khăng khăng mà muốn nói cho anh, bọn họ rất sớm liền có sâu xa.
Cô bảy năm trước có ngưỡng mộ với anh, bảy năm sau thích anh.
Cô không muốn hai người thật vất vả ở bên nhau, ngay cả bởi vì Vân Vĩnh Xương phản đối mà tách ra.
Phó Chí Tắc rụt hàm, bộ dáng không bị xúc động, thất thần mà nghe cô nói việc này.
Anh tựa như hoàn toàn không để bụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

