Vân Li mở hộp ra, là một đôi khuyên tai pha lê màu xanh băng, cô cầm lấy tới xem xét, kinh ngạc nói: "Hình như là em tới ăn sinh nhật anh mà."
Rồi sau đó, cô lấy khuyên tai, nghiêm túc khoa tay múa chân dưới vành tai Phó Chí Tắc nói: "Sinh nhật của anh, món quà này nên cho anh." Phó Chí Tắc không có lô khuyên tai, hiển nhiên không thể đeo cho anh.
Phó Chí Tắc bất đắc dĩ: "Quà của anh đều là của em."
Vân Li học theo: "Quà của em cũng là của anh."
Lời con ma men nói vài câu không thể tin, nghe Vân Linói lời này, Phó Chí Tắc vẫn cười.
Anh lấy ra hoa tai trong tay Vân Li, hỏi: "Có thể ngồi yên không?"
Vân Li gật gật đầu.
Vén tóc ở một bên mang tai, vành tai cô đỏ bừng nóng rực, Phó Chí Tắc nhéo nhéo vành tai cô.
Lần đầu tiên đeo bông tai cho một cô gái, anh không thuần thục, luôn cảm thấy này làn da vành tai cô non mịn vô cùng yếu ớt.
Động tác Phó Chí Tắc cẩn thận, anh hết sức chăm chú mà nhìn chằm chằm hồi lâu, lo lắng đề phòng mà chọc một hồi, cuối cùng hoa tai cũng treo trên tai cô không nhúc nhích.
Vân Li an an tĩnh tĩnh, cho dù đeo xong, vẫn nghe theo lời anh không nhúc nhích.
"Ừ."
Có tiếng đập cửa, phỏng chừng là đưa bánh kem.
Phó Chí Tắc đang định đi lấy, Vân Li lại khẩn túm chặt cổ áo anh, theo lời nói mới rồi tiếp tục hỏi: "―― anh thích em không?"
Động tác này anh không thể di chuyển.
Phó Chí Tắc bật cười, cố gắng tách từng ngón tay của cô ra, bẻ ra một ngón cô liền ngoan cố chống cự mà nắm lại cúc áo.
Sau khi tốn công vô ích, anh từ bỏ, dựa vào sô pha.
"Ừ, anh thích em."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

