*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gần như sau khi rời khỏi nhà của Vân Li một chút.
Phó Chí Tắc đứng ở cửa nhìn cô gật đầu, Vân Li chần chờ một lúc, bước đến gần anh, lại lưu luyến mà kéo tay anh.
Vân Li dặn dò: "Về đến nhà nói cho em biết nhé."
Giang Nam Uyển cách Thất Lý Hương Đô bảy khoảng nửa giờ lái xe, về đến nhà ước chừng đã gần hai giờ, anh ngẫm lại: "Em ngủ trước đi."
Vân Li kiên trì nói: "Không được.
Em phải đợi anh."
Hằng ngày cô chính là con cú, ngủ nhiều hay ngủ ít hơn nửa tiếng cũng không khác mấy.
Có người chờ anh về, mặc dù không đồng nhất về thời gian và không gian, nhưng vẫn cho anh một cảm giác vô cùng đặc biệt.
Lần cuối cùng, Phó Chí Tắc cũng không nhớ rõ.
Ba mẹ anh làm việc ở tây khoa đạ, anh lớn lên ở Nam Vu, từ nhỏ sống với ông ngoại bà ngoại, sau này cơ thể hai vị lão nhân chuyển biến bất ngờ, một mình anh ở Giang Nam Uyển.
Phó Chí Tắc vào xe, hạ cửa kính xe xuống.
Móc hộp thuốc lấy một điếu thuốc, anh mới để ý những ngày gần đây mình căn bản vẫn ở cùng Vân Li, hộp thuốc lá đã lâu không có đáy.
Thắp một điếu thuốc, từ trong xe có thể thấy ánh đèn cửa sổ của cô, anh dựa vào cửa sổ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy bóng cô đi lại quanh nhà, nghiêng đầu, anh bắt giữ với theo đuổi truy tung kia mạt quang ảnh, thẳng đến nó ở trong tầm nhìn biến mất một đoạn thời gian.
Anh lấy lại tinh thần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

