Vân Li biết đối với anh mà nói, đây chỉ là một bữa ăn với đồng nghiệp, là chuyện thường tình.
Cô nuốt nuốt nước miếng, di chuyển với tốc độ rất chậm, khi khuôn mặt thanh lãnh bạc tình dần dần tới gần, thời gian như bị đặt trên cái máy giảm tốc độ, trôi qua càng lúc càng chậm.
Cô đi chéo đến đối diện Phó Thức Tắc, kéo hộp cơm lúc đầu để bên cạnh anh đến trước mặt.
"Tôi ngồi đây cũng được." Vân Li nhỏ giọng nói, kéo ghế ra rồi ngồi xuống.
Vân Li cúi đầu ăn cơm hộp.
Động tĩnh người bên cạnh người không lớn, hai người ăn ý mà không nói gì.
Bọn họ lui tới ở chung như thường lệ.
Chỉ cần cô vừa nhấc đầu, là có thể thấy lông mày đen như mực của anh.
Vân Li như đứng đống lửa, như ngồi đống than, lúc này cảm xúc mấy ngày nay lại dâng lên, cô động đũa, làm bộ làm tịch mà lấy di động, "Đồng nghiệp tìm tôi, tôi về văn phòng ăn."
Bầu không khí có chút cứng đờ.
Phó Chí Tắc trầm mặc một hồi, liền đứng lên, không có trực tiếp vạch trần lời nói dối: "Các cô ở chỗ này đi, tôi ăn xong rồi."
Anh gần như không di chuyển hộp cơm, đóng nắp, cũng chưa nói gì liền rời phòng nghỉ.
Hẳn là anh nhìn ra cô mất tự nhiên.
Anh đang quan tâm đến cảm xúc của cô.
Vân Li trong lòng có chút áy náy, rốt cuộc trong chuyện này, chỉ là cô từ bỏ theo đuổi, Phó Chí Tắc từ đầu tới đuôi cũng không làm gì sai cả.
Cô không thể thản nhiên ở chung với Phó Chí Tắc như anh đã làm, nhưng cô cũng không muốn trở thành một người bụng dạ hẹp hòi, dẫn tới anh không thể không vì cảm xúc của cô mà nhượng bộ mọi nơi.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, cô liền ở trên mạng tìm kiếm đáp án.
【 đều là người trưởng thành rồi, theo đuổi thất bại thì thất bại thôi, rộng rãi một chút nữa nha! 】
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


Mất chương rồi ạ
@Uyên Tú bạn thử vào đọc lại giúp mình xem sao nhé ạ