Trong khoảnh khắc còn chưa kịp phản ứng, cô như bị ai đó tát mạnh một cái. Hai má đột nhiên căng cứng, đau buốt khiến cô theo phản xạ đưa tay ôm mặt.
Trong miệng thoang thoảng vị tanh của máu, mùi kim loại ấy rõ ràng là máu tươi.
Chỉ trong tích tắc, Tang Đồng cảm thấy phía sau đầu mình đau nhói. Không chỉ là đầu, mà toàn thân đều đau như bị tra tấn.
Quả thật, cảm giác như vừa bị người ta đánh đến thừa sống thiếu chết vậy...
“Không khỏe à?” Giọng nói đột ngột vang lên khiến Tang Đồng hoàn hồn, ánh mắt nhìn về phía Diệp Cẩn Thần đang đứng ở cửa.
Anh cũng đang nhìn cô ánh mắt ấy đầy nghi ngờ. Cô gái nhỏ nước mắt ngấn lệ, vẻ mặt đáng thương như sắp khóc.
“Không... cắn trúng má thôi.” Tang Đồng nhíu mày, vẻ mặt đầy đau đớn.
Diệp Cẩn Thần: “...”
“Đội trưởng hỏi xong rồi sao?” Cô hỏi.
“Ừ.” Anh gật đầu, lần này chỉ muốn đến xem có phát hiện gì mới không.
Khi hai người rời khỏi căn hộ đã là vài phút sau. Người đàn ông kia vẫn đang chơi game trong thư phòng, chỉ nhờ họ tiện tay đóng cửa hộ.
Đứng trong thang máy, Tang Đồng dùng đầu lưỡi liếm vết thương trong má, hơi đau.
Cú cắn khi nãy là vô thức nhưng đau thật sự. Mong là không bị loét, cô ghét nhất là loét miệng. Đau dai dẳng mấy ngày, ăn gì cũng không thấy ngon.
“Lúc ở trong phòng, cô có phát hiện gì không?” Diệp Cẩn Thần thấy cô cứ đưa tay sờ mặt, liền nhắc: “Đừng sờ nữa, càng sờ càng đau đấy.”
“Ờ...” Tang Đồng ngoan ngoãn bỏ tay xuống rồi đáp: “Tôi nghĩ lương của hai vợ chồng họ không cao nhưng trong nhà toàn là đồ đắt tiền.”
“Ví dụ đơn giản nhất là cái máy tính anh ta dùng chắc hơn hai mươi triệu, màn hình cũng vài triệu. Mỹ phẩm trên bàn trang điểm toàn là hàng hiệu, có cả loại giá hàng chục triệu. Đồ điện tử cũng không rẻ.”
“Theo tôi thấy, thu nhập của họ không thể gánh nổi mức chi tiêu này...”
Dù kinh tế eo hẹp nhưng nếu chỉ mua vài món đắt thì cũng chẳng có gì lạ. Vấn đề là... quá nhiều, nhiều đến mức bất thường.
“Còn nữa, tôi nghĩ trước kia tình cảm hai vợ chồng này khá tốt nhưng gần đây thì không còn vậy nữa.”
Cô vừa trải nghiệm một phen bị bạo hành gia đình trong ảo giác. Dù cơn đau đã biến mất nhưng cảm giác đó vẫn in sâu vào tâm trí.
“Đúng, với thu nhập của họ thì kiểu chi tiêu này chắc chắn có vấn đề.” Diệp Cẩn Thần cũng nhận thấy điều đó.
Cả hai rời khỏi tòa nhà, Tang Đồng đã chuẩn bị lên xe thì Diệp Cẩn Thần bảo cô chờ một chút. Cô không hỏi gì, chỉ gật đầu.
Anh đi ra ngoài khu dân cư, vài phút sau quay lại, trong tay cầm một túi nilon trong suốt.
Tang Đồng nhìn anh tiến lại gần, đưa túi cho cô.
“Cái gì vậy?” Cô ngơ ngác nhìn món đồ được đưa tới.
“Cảm ơn đội trưởng, bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho...”
Cô vừa nói vừa nhận lấy túi thuốc nhưng Diệp Cẩn Thần đã mở cửa xe, lên xe rồi đóng lại, qua cửa kính chỉ liếc cô một cái.
Cô lập tức hiểu ý, vòng qua đầu xe ngồi vào ghế phụ.
Xe khởi động, cô lấy chai xịt ra dù không soi gương nhưng chỉ cần nhắm đúng hướng là xịt được.
Liếm nhẹ vết thương, cô cất thuốc vào túi rồi lấy hồ sơ ra xem.
“Nếu hai người họ không có khả năng tài chính, liệu có phải liên quan đến tranh chấp tiền bạc?” Cô bất chợt hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)