"A..."
Vào giây phút cậu chạm đến vạch đích, các bạn nữ xung quanh Thẩm Điềm gào lên như muốn xé toạc trời xanh, Thẩm Điềm nấp bên trong dòng người cũng điên cuồng hét lên.
Cậu giỏi quá đi! Chu Thận Chi!
Aaaaa...
Cô nhảy lên như thế lớp mình mới là người đạt hạng nhất vậy, lớp phó thể dục của lớp bọn họ tham gia hạng mục này cũng đến được đích, có chút vui mừng nhìn cô.
Rồi đi qua phía của cô.
"Thẩm Điềm, tuy là tớ chỉ lấy được hạng ba nhưng tớ cảm thấy như mình đã đạt được hạng nhất rồi ấy, cậu đã an ủi tớ."
Thẩm Điềm ngơ ngác nhìn lớp phó môn thể dục.
Cứu tôi.
Thẩm Điềm giơ cao chiếc cờ, bị cậu kéo đi một cách bị động.
Sau khi chạm đến đích, Chu Thận Chi không lập tức ngừng lại mà cậu còn bước về trước vài bước mới thở gấp, hai tay chống xuống đầu gối, mặc cho mồ hôi lăn dài xuống cằm. Ánh nắng chiếu xuống gương mặt của cậu, người con trai đẹp đến nỗi khiến ai cũng ghen tị.
Có tận mấy bạn nữ chen chúc qua đấy đưa nước cho cậu, cậu trầm ngâm nhìn mấy chai nước khoáng đó rồi đứng thẳng người, vô thức đưa mắt nhìn qua tốp người lúc nãy.
Thì chợt nhìn thấy cô gái cột búi tóc trên đầu bị lớp phó thể dục lớp họ kéo đi.
Tách...
Một giọt mồ hôi rơi xuống dưới cằm cậu, sắc mặt cậu bình tĩnh hơn.
Chắc là do cậu nghĩ nhiều rồi.
"Nè người anh em, giỏi quá ta!" Trần Vận Lương cụng vào vai cậu, đưa cho cậu một chai nước, Chu Thận Chi thu tầm nhìn về, nhận lấy rồi cùng Trần Vận Lương rời khỏi đường đua này.
- -----
Lớp phó môn thể dục dẫn Thẩm Điềm đến cửa hàng tiện lợi, chuẩn bị mua một chai nước ngọt "đắt" một chút để cảm ơn Thẩm Điềm, đồng thời kể cho cô nghe điều mà cậu ấy tâm đắc trong cuộc thi.
Thẩm Điềm không thể không chột dạ, sao còn có thể uống nước ngọt của cậu cơ chứ. Cô lấy việc muốn đi vệ sinh làm cái cớ và bản thân gần đây cũng không uống được đồ lạnh nên từ chối cậu. Sau đó thì quay người bỏ đi, chuẩn bị chuồn về nơi đăng ký, sẵn tiện xem thử khi nào thì Chu Lượng Lượng thi để đến cổ vũ cậu ấy.
Rẽ qua hướng làm lễ, Thẩm Điềm vừa bước lên bậc thang thì đụng phải Chu Thận Chi cầm trên tay chai nước đang đi xuống.
Cậu đút một tay vào túi quần, bên cạnh còn có cậu bạn tròn trĩnh kia, mặt đối mặt nhau.
Cậu ở trên cô ở dưới.
Người con trai đứng trên đó nhìn xuống, thờ ơ liếc nhìn cô, đôi mắt đen láy như Diệu Thạch, sâu không thấy đáy. Thẩm Điềm cảm thấy hơi khó thở, nhịp tim đập nhanh không thôi, cô vội vã muốn cậu nhường đường.
Bàn tay đang cầm chai nước kia của cậu, thon dài, đốt ngón tay hiện rõ, lúc này trên mu bàn tay có đường gân nổi lên nhẹ.
Thẩm Điềm liếc nhìn một chút thôi.
Mà tim đã đập nhanh hơn, sau đó cô bước vào nơi làm lễ.
Trần Vận lương ngoảnh đầu nhìn cô gái đã chạy đi xa, cậu ấy nói: "Có phải tụi mình gặp cậu ấy rồi không? Nhìn quen quen."
Chu Thận Chi cầm chai nước lên, đưa tay vặn mở nắp rồi bước xuống bậc thang, giọng nói mệt mỏi: "Chắc là gặp rồi."
Trần Vận Lương sững sờ.
Cậu ấy nhìn Chu Thận Chi: "Cậu có ấn tượng hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
