Thẩm Điềm cảm thấy bản thân mình si mê mất rồi. Những ngày nghỉ cuối của kỳ nghỉ hè này, giống hệt như mùa hè đột ngột đón chào một màn pháo hoa hoành tráng, nó vô cùng tươi sáng lộng lẫy, rực rỡ muôn màu, in một dấu ấn thật sâu trong lòng Thẩm Điềm.
Ngay cả khi cô cố làm cho kịp bài tập nhưng lại chỉ nhớ nhung người con trai ấy.
Cũng không biết có phải cậu cũng đang làm bài tập hay không, có phải cậu cũng đang "nước đến chân mới nhảy" như cô không, hay là đã xong hết rồi...
Về phần Trung học 1 Lê Thành thì đã bị cô đi đến mòn cả cổng rồi.
Chỉ đáng tiếc là.
Cậu lại tựa như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, không còn xuất hiện thêm một lần nào nữa.
A...
"Ngày mai khai giảng rồi đó, có muốn đi cắt tóc chút không?" Trịnh Tú Vân phủi nhẹ chiếc quần đồng phục của cô, bước từ trong ra rồi nhìn cô.
Thẩm Điềm chẳng còn chút tâm trạng nào lắc đầu: "Không cắt ạ, cũng chẳng có dài."
Trịnh Tú Vân đứng yên tại chỗ nhìn thấy bộ dạng mặt ủ mày chau của cô, không chỉ mỗi thế, mấy hôm gần đây cô cứ ngẩn ngơ suốt, cũng không biết là đang nghĩ gì.
Giọng nói của bà nghiêm nghị: "Đi học thì học cho đàng hoàng nhưng cũng chẳng trông mong con học được thành tích giỏi giang gì, cố hết mình là được, có muốn mẹ đăng ký lớp vẽ cho con không?"
Thẩm Điềm nghe vậy bèn đứng phắt dậy: "Con không đi đâu!"
Trịnh Tú Vân gấp chiếc quần xong: "Mẹ thấy con vẽ vời đơn giản hơn học hành đấy."
Thẩm Điềm bịt tai lại: "Không đơn giản chút nào! Con còn chẳng vẽ người được!"
Trịnh Tú Vân liếc mắt nhìn cô: "Vẽ người làm cái gì, vẽ phong cảnh đẹp hơn nhiều."
Thẩm Điềm cảm thấy cô và mẹ không tài nào tiếp tục trò chuyện nữa, vẫn may là còn có ba, nhất định ba sẽ không cho cô đi học lớp vẽ, học hành vốn đã rất mệt rồi, tan học vẫn còn phải đi học thì chẳng khác gì lấy đi cái mạng nhỏ của cô. Cô tuyệt đối sẽ đấu tranh đến cùng.
Hôm sau khai giảng.
Thẩm Điềm còn dậy không nổi, không chỉ như vậy, giây phút cô bước ra khỏi cửa cô rất muốn thời gian sẽ quay ngược trở lại ngày hôm qua để cô có thể nghỉ thêm một hôm nữa.
Cô chậm chạp bước vào trường học thì bắt gặp Chu Lượng Lượng, Chu Lượng Lượng khóa xong chiếc xe đạp của mình bèn chạy qua ôm chầm lấy cô: "Tiểu Điềm Điềm đang nghĩ gì vậy?"
Thẩm Điềm đưa mắt nhìn cậu ấy: "Cậu cắt tóc rồi à?"
Chu Lượng Lượng cười khoái chí, hất tóc lên, nói: "Đẹp không nè?"
Thẩm Điềm gật đầu: "Đẹp đấy."
Chu Lượng Lượng lại bật cười: "Cũng không biết lớp 10 tớ có thể chen chân được vào chung lớp với Trần Ấp hay không."
Thẩm Điềm liếc nhìn cậu ấy: "Cậu thích cậu ta à?"
Chu Lượng Lượng đẩy mặt cô ra: "Không phải, cái đó của tớ gọi là chiến lược."
Thẩm Điềm cũng cảm thấy con người không có lương tâm như Chu Lượng Lượng sẽ không dễ dàng thích một người con trai đâu. Vào năm lớp 9 cậu ấy có lén lúc yêu đương nhưng vẫn chưa được nửa tháng thì chia tay rồi.
"Đi thôi, chúng ta đi xem lớp của mình nào."
Vào giữa tháng tám tại kỳ thi chia lớp thì hai người họ cũng đã biết được lớp mình ở đâu rồi, có điều lúc này nhà trường cũng có dán một bảng thông báo hướng dẫn, để tránh việc học sinh đi nhầm.
Thẩm Điềm và Chu Lượng Lượng sẵn tiện cũng đến bên cạnh bảng thông báo, xem thử bạn bè học chung năm lớp 9 bị chia vào những lớp nào.
"Woa! Tớ cùng lớp với Chu Thận Chi nè!" Có một học sinh trong nhóm người ở đó phấn khích hét lên, có một vài bạn khác ngưỡng mộ chúc mừng cậu ấy, Thẩm Điềm đưa mắt nhìn nam sinh đó rồi hỏi Chu Lượng Lượng: "Chu Thận Chi là cái người đứng nhất toàn trường ấy hả?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
