Tấm ảnh mà anh chụp, phía sau lưng là hoàng hôn với sắc tím phủ ngập bầu trời, màu cam của chiếc đèn trong sân vừa sáng lên, chiếu xuống từ đỉnh đầu của Thẩm Điềm, cũng chiếu xuống gương mặt cô.
Cô ôm Béo Ú trên tay, vuốt ve bộ lông của nó, chiếc áo cardigan một bên vai rơi xuống để lộ ra dây áo một chút, dịu dàng, ngọt ngào, là một sự sinh đẹp khiến cho người ta chỉ muốn cất giữ thật kỹ.
Tấm ảnh vừa được đăng lên.
Khoảnh khắc trên wechat của Chu Thận Chi trở nên xôn xao, anh vốn dĩ không phải là người hay đăng tải gì cả, bài viết lần trước là cô và lần này cũng vẫn là cô.
Chu nam khôi đã yêu đến đắm say rồi nhỉ nên mới năm lần bảy lượt đăng tải hình ảnh cô lên.
Trần Vận Lương: Chậc chậc chậc, đúng là ngưỡng mộ quá đi ạ!
Trịnh Thiệu Viễn: Không ngờ nha, không ngờ nha.
Giang Sơn: Coi coi cái cách xưng hô kìa, bé đồ! Trời mé ơi.
Trần Vận Lương: Chu Thận Chi, Béo Ú nhà mày mập hơn nhiều lắm rồi, ăn khỏe dữ vậy.
Tào Lộ: Aaaaa bị hai người ngọt đến nghẹt thở luôn rồi!
Tào Lộ: Nhưng mà, nhìn lướt qua tưởng rằng cậu bảo Điềm Điềm nhà tớ mập ấy chứ, hahaha, con mèo này dễ thương quá, chắc chắn Điềm Điềm rất thích nó.
Tào Lộ: À này, con mèo này có phải là đã từng xuất hiện rồi không nhỉ?
Trần Vận Lương trả lời Tào Lộ: Cái con trong ảnh đại diện QQ của nó á, bây giờ nó vẫn dùng đấy.
Tào Lộ trả lời Trần Vận Lương: Hèn gì, tớ cứ thấy nó quen quen!
Trần Vận Lương trả lời Tào Lộ: Cậu về với bọn họ rồi à?
Tào Lộ trả lời Trần Vận Lương: Đúng vậy.
Trần Vận Lương trả lời Tào Lộ: Tốt.
- -----
Bà nội ở trong nhà gọi tên của hai người họ.
Thẩm Điềm nghe thấy lập tức đáp lời: "Dạ con đến ngay."
Cô nhìn Chu Thận Chi: "Bà nội kêu chúng ta kìa."
Chu Thận Chi cất điện thoại vào, ừm đáp một tiếng: "Bỏ Béo Ú xuống đi."
Thẩm Điềm ờ đáp, chuẩn bị đặt Béo Ú xuống, kết quả Béo Ú lại bấu lấy chiếc áo ngoài của cô không buông tay, Chu Thận Chi cụp mi nhìn rồi nắm lấy móng vuốt của Béo Ú gỡ ra.
Chu Thận chi cúi người đặt nó xuống đất.
Tucker ở bên kia nhìn thấy Béo Ú bị đặt xuống đất, nó vui vẻ trở lại rồi, cuối cùng cũng ngừng sủa.
Thẩm Điềm nhìn thấy như vậy bèn bật cười.
Tucker và Béo Ú rõ ràng là không hợp nhau, hơn nữa Béo Ú bị Chu Thận Chi xách lên như vậy trông oan ức quá. Chu Thận Chi đứng thẳng người lên, nắm tay cô và bước vào nhà.
Thẩm Điềm khoác vào cánh tay của anh, cười tít mắt theo sau: "Bình thường Béo Ú sẽ ăn gì vậy anh? Ăn thức ăn cho mèo hay là ăn cơm?"
Chu Thận Chi ngoảnh đầu nhìn cô, phủi lông mèo dính trên cánh tay của cô, đáp: "Ăn thức ăn cho mèo, có điều chắc là cô Tiêu sẽ cho nó ăn cái gì đó khác."
Thẩm Điềm ồ một tiếng.
Bước vào phòng khách, bà nội giới thiệu cô Tiêu cho Thẩm Điềm làm quen, cô Tiêu là con gái nuôi của bà nội, bà lớn tuổi hơn Chu Hải Quân, bà được gả cho một vị bác sĩ nha khoa trong thôn này và sau đó thì ở lại đang trông coi nhà cửa giúp cho bà nội, sẵn tiện cũng trông luôn Béo Ú. Khi Thẩm Điềm và Chu Thận Chi kết hôn, bà ấy có tham dự nhưng ăn tiệc xong thì hình như nhà có chuyện nên vội về trước.
Thẩm Điềm vẫn chưa kịp gặp mặt.
"Chào cô Tiêu ạ."
Cô Tiêu nét mặt đôn hậu, gương mặt có hơi tròn trịa, bà ấy mỉm cười nắm tay Thẩm Điềm: "Chào con, Điềm Điềm, rất vui khi gặp được con."
Thẩm Điềm mỉm cười đôi mắt cong cong: "Con cũng vậy ạ."
Bà nội nắm lấy bàn tay còn lại của Thẩm Điềm, nói: "Qua đây nào, xem thử bà nội chuẩn bị món quà năm mới gì cho con."
Thẩm Điềm khựng lại.
Cô nhìn về phía Chu Thận Chi, Chu Thận Chi đang ấn điện thoại trong tay đôi mắt hiện lên nét cười, nói với cô: "Đi đi."
Anh vừa dứt câu.
Thì bà nội đã kéo cô đi qua đó rồi.
Vu Mi cầm ra bốn chiếc túi, đặt ở hàng sofa dài bằng gỗ đỏ. Bà lấy hết quần áo bên trong ra, có hai chiếc áo khoác, hai chiếc áo len, hai chiếc quần và một đôi bốt. Vu Mi cười nói: "Bà nội mua quần áo cho con nè, con thử xem."
Thẩm Điềm có chút ngại ngùng, cô khoác vào tay bà nội: "Sao bà nội lại mua quần áo cho con nữa rồi ạ."
Mấy hôm vào đông, Chu Thận Chi lấy cho Thẩm Điềm một chiếc áo khoác nói là bà nội mua cho. Lần này bà nội lại mua thêm nữa! Cô hơi bĩu môi, Giang Lệ Viên thấy vậy bật cười, nựng gương mặt tròn của cô: "Bà nội cứ thích mua quần áo cho con đấy, con mau thử đi. Chiếc áo len màu đỏ này nội thích lắm đó!"
"Ồ ồ." Thẩm Điềm chỉ đành thử mặc.
Cô mặc thử cả một bộ quần áo rồi bước ra, cả nhà đều ngồi ở nhà khách, cả Tucker và Béo Ú đều ở đó. Chu Thận Chi chống cằm, xoay xoay điện thoại ngắm nhìn cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
