Lúc này, cô trợ lý nhỏ đã được giải cứu nhưng vẫn còn khóc, mọi người đang an ủi cô ấy. Ánh đèn bên dưới chân núi sáng rực, chiếc đèn lớn của xe cứu hộ mở lên, hiện trường vẫn ở trạng thái hỗn loạn.
Thẩm Điềm bị lời tâm tình của anh đánh bại.
Anh ấy là Chu Thận Chi cơ đấy.
Không ngờ anh lại nói rằng muốn ở bên cạnh cô!
Aaaaa...
Thẩm Điềm ngượng ngùng: "Vậy thì chúng ta cứ mãi ở bên nhau đi! Để em xem thử ở Bắc Kinh có công ty xuất bản nào tốt, em chuyển qua làm ở đó."
Câu trả lời của cô nằm ngoài dự đoán của anh.
Đôi mắt Chu Thận Chi trở nên sâu hơn, sau đó anh lập tức mỉm cười.
Anh đã yêu phải một bé cưng như thế nào vậy chứ.
Anh nói: "Mùa đông ở Bắc Kinh rất lạnh."
Thẩm Điềm lẩm bẩm: "Chẳng phải vẫn còn hệ thống sưởi sàn sao, còn có thể ngắm tuyết nữa."
Chu Thận Chi nghe vậy lại bật cười.
Sau đó, hai người cũng nhanh chóng xuống được đến chân núi, chủ biên Hứa đang hồi hộp chờ đợi nhìn thấy Thẩm Điềm đi xuống bèn nhanh chân tiến lên trước hỏi thăm Thẩm Điềm: "Thẩm Điềm, em không sao chứ."
Thẩm Điềm bước xuống từ trên lưng của Chu Thận Chi, chiếc mũi cô bị gió thổi đến mức đỏ ửng, cô lắc đầu đáp: "Không sao ạ."
Chu Thận Chi dùng tay còn lại nắm tay cô: "Đi cùng chứ, hỏi xong chúng ta sẽ về nhà."
"Ừm ừm."
Bàn tay của anh khá ấm áp, Thẩm Điềm cũng yên tâm đi về hướng bên kia. Cô trợ lý nhỏ khóc đến nỗi mũi sưng đỏ hết lên, đội trưởng Triệu chỉ cho cô ấy: "Những đồ đạc có giá trị tốt nhất nên để ở nhà. Cho là bỏ ở nhà thì cũng phải để trong túi, nhất là khi đi ra ngoài tham quan ở những nơi cao và hiểm trở. Lần này hai người may mắn, lỡ đâu trượt chân thì cô cũng kéo theo cấp trên của mình xuống vực luôn đấy!"
Cô trợ lý nhỏ gật đầu: "Em biết sai rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
