Chuyến bay từ Lê Thành đến Bắc Kinh rất đa dạng, hơn nữa thời gian cũng không dài, lên máy bay sớm thì trưa là đến. Thẩm Điềm vừa xem điện thoại vừa bàn luận với Tào Lộ.
Tào Lộ tiếp thu cách nghĩ của Thẩm Điềm xong thì cũng cùng cô bày mưu, cậu ấy nói: "Vậy sau này hai người còn có thể gom lại tất cả vé máy bay, làm thành một cuốn album cất. Để kỷ niệm khoảng thời gian hôn nhân xa cách nhau, cũng có nghĩ ý phết đấy."
Thẩm Điềm mỉm cười cong cong đôi mắt, cô tiếp tục lướt xem trên ứng dụng, xem vé máy bay cùng với ngắm nhìn một số cảnh đẹp ở Bắc Kinh. Cô vẫn đến Bắc Kinh lần nào cả.
Cô có trong tay mười mấy giải thưởng thiết kế, những nơi nhận thưởng đều né Bắc Kinh một cách hoàn hảo. Có một cuộc thi sẽ trao thưởng ở Bắc Kinh nhưng cô lại không tham gia, lúc đó cô đang chuẩn bị luận văn và bản thảo thiết kế để tốt nghiệp. Thịnh Nguyên nói với cô rằng cô đã lấy được giải thưởng đủ nhiều rồi, giờ thì luận văn và đồ án tốt nghiệp quan trọng hơn nên cô không đăng ký tham gia.
Cô và Tào Lộ đã lâu không gặp nhau, hai chị em họ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, nói đông nói tây.
Được biết Thẩm Điềm nhận được chữ ký có lời nhắn từ ngôi sao lớn, Tào Lộ như muốn điên lên, cậu ấy bắt lấy cổ tay Thẩm Điềm: "Cậu! Nhất định phải cho tớ xem đồ thật, chút nữa tớ về nhà chung với cậu luôn cho rồi."
Thẩm Điềm gật đầu: "Được luôn."
Tào Lộ lại suy tư một lúc rồi nói: "Thôi bỏ đi, cậu chụp hình cho tớ xem là được rồi, tớ đăng hình lên khè người ta một chút, cho Hoàng Đan Ni ngưỡng mộ chết luôn."
Thẩm Điềm cười tít mắt nói: "Ok."
Tào Lộ cảm thán: "Có một người chồng ưu tú đúng là tuyệt, quan hệ cũng toàn là người ưu tú."
Thẩm Điềm nắm tay của Tào Lộ nói: "Cậu cũng rất ưu tú mà."
Tào Lộ quay nhìn cô.
Cười nói: "Tất nhiên rồi, trước giờ Tào Lộ tớ vẫn rất ưu tú đấy."
Thẩm Điềm phì cười, hai người họ kẻ tung người hứng khen ngợi lẫn nhau, mãi cho đến khi điện thoại của cô vang lên thông báo, cô liếc mắt nhìn thì ra là Chu Thận Chi gửi tin nhắn đến.
Zsz_: Về nhà chưa?
Thẩm Điềm ngây người, cô đưa mắt nhìn vào đồng hồ.
Trời ơi.
Mười giờ rưỡi.
Cô trả lời anh:... Vẫn chưa.
Zsz_: Hử?
Chốc sau, anh gửi tin nhắn thoại đến, giọng nói uể oải: "Vậy anh đến đón em. Gửi địa chỉ cho anh."
Thẩm Điềm ngay lập tức gửi địa chỉ sang cho anh.
Tào Lộ ngồi ở đối diện nghe thấy giọng của Chu đại ca, cậu ấy bật cười nháy mắt ra hiệu: "Giọng Chu đại ca nghe hay thật."
Tai Thẩm Điềm khẽ đỏ bừng.
"Anh ấy hát hay thì giọng nói cũng sẽ hay thôi."
Tào Lộ chống tay lên mặt nhìn cô.
"Úi chà" một tiếng: "Chồng mình nên mới khen tấm tắc vậy à? Chậc chậc chậc."
Thẩm Điềm đá vào chân cậu ấy một cái, hai người bắt đầu đùa giỡn với nhau.
Hai mươi phút sau, có một chiếc xe taxi chạy đến trước cửa nhà hàng, cánh cửa được mở ra, Chu Thận Chi bước xuống. Trong màn đêm lạnh như nước, vắt trên tay anh là chiếc áo khoác màu đen mà Thẩm Điềm đưa đến cho anh, trên người anh vẫn mặc chiếc áo khoác bóng chày lúc sáng khi ra khỏi nhà. Anh cầm điện thoại lên xem.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
