Vừa đẩy cửa mở ra đã ngửi thấy một mùi rất thơm, Thẩm Điềm nuốt nước bọt, rồi chạy qua đó, Thẩm Xương Minh đang đổ sốt ra.
Nhìn thấy cô đến bèn lập tức múc lên vài miếng.
Thẩm Điềm cười tít mắt: "Cảm ơn ba."
Cô đưa tay ra bốc.
Thẩm Xương Minh vội nói: "Coi chừng nóng con."
"Dạ dạ." Cô đã cầm lên vào bỏ vào miệng mất rồi, woa, vẫn là mùi vị đó vô cùng thơm ngon: "Ngon quá ba ơi!"
Thẩm Xương Minh nghe vậy sắc mặt bỗng dịu xuống, vô cùng vui mừng.
Ông hy vọng Thẩm Điềm có thể mãi như lúc này đây, vui vẻ và không cần lo lắng gì cả.
Thẩm Điềm ăn một mạch mấy cái, sau đó cầm khăn giấy lên lau tay, nói: "Ba ơi, con lên lầu xem chút nha."
Thẩm Xương Minh làm món gà ác tiềm bách hợp khô cho cô, ông gật đầu nói: "Đi đi, lên cầu thang cẩn thận đấy."
"Con yên tâm, lần trước Thận Chi đã bảo vệ căn phòng nhỏ con rất tốt rồi."
Bước chân Thẩm Điềm chợt dừng lại.
Cô mỉm cười và đáp lại ông một tiếng, sau đó đẩy cửa ra và bước vào.
Trên lầu có hơi lạnh, Thẩm Điềm bước lên rồi đưa tay chạm vào cái đèn đang rơi xuống. Hình như ba năm trước cái đèn này đã rơi xuống rồi, vừa mới đầu đèn vẫn còn sáng nhưng sau đó thì nó không sáng nổi nữa.
Tài nghệ nấu nướng của Thẩm Xương Minh rất tuyệt nhưng năng lực sửa chữa thiết bị điện thì kém lắm.
Nhớ lại cũng rất vui đó chứ.
Thẩm Điềm đi đến căn phòng nhỏ, lấy chìa khoá ra mở cửa.
Cô vươn tay bật đèn lên.
Bụp một tiếng.
Cảm giác quen thuộc bỗng ập đến, chiếc sofa nhỏ, bàn trà, chiếc bàn học bằng gỗ, chiếc giường nhỏ ở cạnh bàn chính, những con búp bê được chất đống một bên, chiếc hộp kẹo cao su cầu vồng được đặt trên bàn, một vài mô hình rải rác. Còn có một số bức tranh bày trên sofa của cô nữa, những bức như "Hoa hướng dương", "Mặt trời", "Mặt trăng"... đều được cô vẽ khi học lớp 10.
Bức nào cũng có chút phai màu.
Thẩm Điềm nhìn lên trên bàn học.
Ở nơi đó mới là nơi cô hoài niệm và khắc sâu vào ký ức nhất.
Từ khi thích Chu Thận Chi, cô ngoài việc học ra thì vẫn chỉ là học, một thùng sách ôn luyện bên dưới bàn chính là bằng chứng.
Mà giờ đây nghĩ lại.
Yêu thầm, có lẽ sẽ có rất nhiều chua xót nhưng cũng có thể biến bản thân bạn trở nên ưu tú.
Cô rất biết ơn việc Thẩm Điềm năm mười sáu tuổi thích Chu Thận Chi, bởi vì, cô đã vì điều đó mà trở nên ưu tú hơn.
Nếu như không thích Chu Thận Chi.
Cô sẽ không bước chân vào lớp chuyên, cô cũng sẽ không thi được vào khoa thiết kế của Mỹ viện Lê Thành. Ngôi trường này ở Lê Thành, nó không chỉ đơn giản là đào tạo mỹ thuật tốt mà về mảng thiết kế, nó cũng là một trường hàng đầu cả nước. Cô cũng sẽ không gặp được một người thầy tốt như Thịnh Nguyên, cũng sẽ không được công ty nhắm đến vào năm tư thực tập vì là học trò của thầy Thịnh Nguyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
