Pháo hoa làm sáng rực cả bầu trời rồi lại hệt như những ngôi sao đang rơi xuống. Trong không khí ngày lễ lãng mạn thế này.
Có rất nhiều cặp đôi đang ôm hôn nhau.
Thẩm Điềm và Chu Thận Chi cũng không ngoại lệ, anh rời khỏi đôi chút, Thẩm Điềm ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt sáng long lanh, pháo hoa như thể đã rơi vào mắt cô rực rỡ sắc màu.
Chu Thận Chi một tay ôm cô, nhìn vào đôi mắt của cô, Thận Chi dần bị những vì sao trong đôi mắt cô thu hút.
Thẩm Điềm cười tít mắt.
"Lúc đó anh có nhìn thấy em không."
Chu Thận Chi gật đầu.
"Anh nhìn thấy rồi, khăn choàng màu đỏ."
Thẩm Điềm woa lên bất ngờ, cô giơ những ngón tay trắng nõn lên chạm khẽ vào mũi anh: "Em nhìn thấy anh đang hút thuốc ở trong xe."
Chu Thận Chi cười nói.
"Chết rồi, mặt xấu của anh để em nhìn thấy hết rồi."
Thẩm Điềm lắc đầu, cô cười nói: "Thật ra em lại thấy rất đẹp trai cơ."
"Lúc mà anh hút thuốc ấy, nhìn rất lạnh lùng, không dễ gần nhưng em lại rất thích."
Con tim Chu Thận Chi nóng ran.
Hai mươi bốn năm nay, lần đầu tiên cô dùng giọng điệu ngọt ngào mềm mại này để nói chuyện với anh.
Sức sát thương vô cùng cao.
Anh đưa tay lên xoa đầu cô, nói: "Nhưng sau này vẫn nên hút ít lại nhỉ."
Thẩm Điềm lẩm bẩm nói: "Bây giờ anh đã hút ít lắm rồi mà, lâu lắm rồi em không thấy anh hút ở trong nhà nữa."
Chu Thận Chi ừm đáp.
"Trong nhà có mùi của em."
Thẩm Điềm bỗng đỏ mặt.
Cứu tôi.
Sao anh lại khéo miệng thế này!
A!
Sự chân thành là cú chí mạng nhất.
Lúc này, chiếc màn hình LED phía sau lưng bắt đầu đếm ngược, dòng người chen chúc bắt đầu hét lên, xôn xao. Thẩm Điềm quay người lại, Chu Thận Chi đổi tay thành ôm eo cô từ phía sau, bọn họ đứng ở bên trong dòng người đông nghẹt, ngẩng đầu nhìn lên trên màn hình LED cũ kỹ đã phai màu, con số từ mười đếm ngược về trước.
10. 9. 8. 7. 6. 5. 4. 3. 2. 1
Người con trai phía sau nghe thấy lời này, khẽ mỉm cười, nhẹ cọ chiếc cằm trên đỉnh đầu cô, ngay lúc này cô bỗng hắt hơi một cái thật mạnh.
"Hắc xì!"
Chu Thận Chi cau mày, cúi đầu nhìn cô.
"Chiếc khăn choàng của em đâu?"
Thẩm Điềm lấy tay nhẹ xoa lên mũi, ngoảnh đầu nhìn anh: "Hình như là em quên ở trong công ty mất rồi."
"Hắc xì!" Vừa nói xong lại hắt hơi thêm một cái nữa, Chu Thận Chi xoay cô lại rồi cúi người kéo dây khóa áo khoác của cô lên, kéo lên đến cổ, chiếc áo khoác của cô là kiểu sherpa* lông cừu màu đen, khi kéo áo lên cũng rất ấm áp. Nhưng mũi của Thẩm Điềm vẫn rất ngứa, tiếp đó lại hắt hơi thêm một cái nữa.
(*Vải Sherpa: thuộc loại vật liệu tổng hợp. Chất liệu này trở nên phổ biến nhờ phần giả lông ở mặt trước)
Chu Thận Chi chăm chú nhìn cô.
"Cái thứ ba rồi đấy."
Thẩm Điềm có chút oan ức, cô nói: "Nói không chừng có ai đó đang nhớ em thì sao."
Chu Thận Chi cười nhạt.
"Ai nhớ?"
Thẩm Điềm bĩu môi, Chu Thận Chi cởi chiếc áo vest màu đen của anh ra đưa cho cô mặc lên, Thẩm Điềm hơi kháng cự vì mặc vào trông rất cồng kềnh, Chu Thận Chi bèn nhìn cô.
Thẩm Điềm mím môi.
"Bây giờ có mặc hình như cũng không kịp nữa rồi... Hắc xì..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
