Vậy thì đành ăn thôi.
Thẩm Điềm được bà nội gọi đến ngồi ở mép giường, ăn cùng bà.
Cháo nấu chẳng nhiều, các món ăn khác cũng trông rất kỳ công, vừa hay đủ cho hai người ăn. Biết nội không thể ăn quá nhiều dầu mỡ nên những món này đều khá thanh đạm nhưng mùi vị vẫn rất ngon, mùi thơm tỏa ra khắp phòng bệnh.
Vu Mi trở về phòng bệnh thì ngửi thấy mùi thơm.
Bà nhìn hai người đang ở trên giường bệnh, Thẩm Điềm cầm đũa lên gắp thức ăn cho Giang Lệ Viên, ánh mắt của bà mang theo đôi phần dịu dàng.
Bước chân Vu Mi khẽ dừng lại.
Vu Mi thật sự rất thích cô con dâu này của mình.
Bà đưa ngón tay lên gõ nhẹ vào lan can ở cuối giường.
Chu Thận Chi thu tầm mắt khỏi gương mặt của Thẩm Điềm, anh cầm lấy điện thoại và đứng dậy, giơ tay xoa khẽ đầu cô, sau đó cùng Vu Mi bước ra ngoài. Thẩm Điềm quay đầu nhìn theo bóng lưng của anh.
Biết là anh sẽ đi ăn cơm.
Cô cũng thu lại ánh nhìn, vui vẻ gắp thức ăn cho bà nội, bà nội thốt lên một tiếng: "Con cũng ăn đi, hai người đứa đó đi ăn cơm rồi à?"
Thẩm Điềm đáp lời: "Dạ, hình như vậy."
Bà nội bĩu môi: "Căn tin ở đây khó ăn lắm, Tiểu Lý, mai bà vẫn nấu cơm đem qua đây đi."
Bảo mẫu ở bên cạnh đang thu dọn quần áo gật đầu, bà ấy biết rồi: "Dạ vâng, hôm nay vốn dĩ tôi cũng định làm nhưng Vu Mi nói muốn ăn cơm do Thận Chi làm, vậy nên tôi không nấu."
"Đúng là tôi nhớ tay nghề của cháu trai tôi thật nhưng cũng không thể để nó làm mãi chứ, bình thường nó bận rộn như vậy." Bà nội gắp thịt cho Thẩm Điềm: "Nó nấu cho Điềm Điềm ăn là được rồi."
Thẩm Điềm ngẩn người.
Đôi tai khẽ đỏ lên, cô nói: "Bà nội, bà ăn nhiều vào."
Bảo mẫu đứng cạnh bên cười nhìn Thẩm Điềm.
Cô gái dịu dàng ngọt ngào xinh đẹp thế kia, ai cũng thích cả.
Ăn trưa xong, bảo mẫu bước lên thu dọn chén đĩa ở trên, Thẩm Điềm rút ra một tờ khăn giấy lau hạt cơm rơi xuống bàn, sau đó thì rửa tay rồi trở lại với bà nội.
Giang Lệ Viên nắm tay cô, nói: "Con kể cho bà nghe những chuyện lúc các con học cấp ba đi."
Thẩm Điềm sửng người, cô ngồi ở bên mép giường, chỉnh chăn lại cho bà nội, nói thật cho bà nghe: "Bà nội ơi, con và anh ấy cấp ba thật ra không thân lắm đâu ạ."
Giang Lệ Viên có chút kinh ngạc: "Không quen biết sao?"
Thẩm Điềm nhìn vào đôi mắt của bà nội, cười nói: "Dạ, chỉ có điều thành tích của anh ấy tốt như vậy, lại là nam khôi của trường nên con nghe được chuyện của anh ấy từ rất nhiều nơi."
"Vậy cũng được tính là quen biết đúng không ạ?" Cô cười tít mắt nói.
Giang Lệ Viên nghe vậy cũng bật cười: "Cũng có thể tính như vậy thật."
Trả lời như thế là muốn bà biết rằng, cấp ba Chu Thận Chi rất xuất sắc, trông bà vô cùng tự hào.
Hai người trò chuyện được một lúc thì Giang Lệ Viên cũng đã buồn ngủ, Thẩm Điềm ở bên cạnh bà mãi đến khi bà ngủ thiếp đi. Điện thoại của cô bỗng có thông báo, cô cầm lên xem.
Zsz_: Muốn uống cà phê không?"
Thẩm Điềm nhìn về phía bà nội đang say giấc, trả lời anh: "Muốn."
Nửa tiếng sau, Chu Thận Chi đẩy cửa bước vào, anh mang theo cà phê và cầm theo cả một chiếc máy tính. Thẩm Điềm đứng dậy từ mép giường, nhìn thấy chiếc máy tính nhỏ trong tay anh bèn woa lên bất ngờ, cô vươn tay ra cầm lấy, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh về nhà rồi hả?"
Chu Thận Chi ừm đáp.
Anh nhìn qua phía bà nội, sau đó nắm tay cô đi ra phía sofa.
Anh khẽ giọng: "Em có thể ở đây xử lý công việc của mình một lúc."
Có một ít cà phê rơi xuống chiếc nhẫn của anh, anh rút khăn giấy ra và cúi đầu lau đi nhưng trong đáy mắt vẫn hiện lên nét cười.
Thẩm Điềm hôn anh xong thì đỏ cả tai, chuyên tâm mở máy tính lên.
Chu Thận Chi mang cà phê đặt lên bàn, nói: "Uống được rồi."
Thẩm Điềm ừm ừm hai tiếng, cô đang mở email ra và tải tài liệu từ trong đó xuống, bắt đầu kiểm tra bản thảo vẽ. Chu Thận Chi tựa vào tay vịn sofa, cúi đầu nhấn điện thoại.
Bàn giao lại công việc cho Tiểu Tùng.
Thật ra những ngày này hai người học đều rất bận rộn, Chu Thận Chi ngoài công việc ra còn phải thường xuyên đến thăm bà nội, thời gian bị rút lại rất kín. Trong căn phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, trừ một ít âm thanh phát ra từ hơi thở bà nội ra thì chỉ còn lại âm thanh gõ bàn phím của Thẩm Điềm mà thôi. Hai người họ ngồi đấy cùng nhau.
Lúc hai giờ rưỡi.
Trưởng khoa Tào đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Giang Lệ Viên vẫn còn đang ngủ, ông khẽ ngừng lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
