Thẩm Điềm ngẩn người vội đan cánh tay vào nhau.
Bên dưới lớp áo mỏng của anh là đường cơ nổi lên rõ ràng, cô bỗng đỏ mặt.
Chu Thận Chi quay đầu nhìn cô, trông thấy cô cũng đã dần thích ứng anh bèn giữ chặt tay lái và chạy chiếc xe ra bên ngoài.
Chiếc xe chạy dưới hầm xe như thế này âm thanh đúng thật là rất lớn. Thỉnh thoảng có một vài chủ căn hộ khác đi xuống cũng sẽ quay đầu lại nhìn thì khi đó sẽ thấy được chiếc motorcycle màu đen thuần cứ vậy chạy ra từ hầm giữ xe.
Không thể không cảm thán rằng còn trẻ tuyệt thật.
Ở bên ngoài ánh chiều tà chiếu xuống, di chuyển ở giữa những tòa nhà cao tầng. Thẩm Điềm lần đầu tiên ngồi loại xe này, ngoài việc có thể nghe được gió ra thì tầm nhìn cũng khác hẳn so với ô tô.
Cô đưa mắt nhìn lên bầu trời ngập tràn những áng mây màu vàng, thật sự cảm thấy đẹp vô cùng.
Cô hỏi: "Đi đến bãi biển nào vậy anh?"
Chu Thận Chi trả lời cô: "Thánh địa Hoàng Kim."
"Bãi biển đó ở gần chúng ta lắm."
Anh ừm một tiếng, giọng nói tan vào trong không trung nghe rất hay.
Bãi biển Thánh địa Hoàng Kim không lớn, nó rất nhỏ. Bãi biển biển được tập đoàn điện ảnh Trung Quốc mở ra chủ yếu là dùng để quay phim, là một bãi biển rất sạch sẽ. Chỉ có điều con đường ở đây sẽ dần trở nên yên tĩnh, bởi vì nơi đây tựa núi. Sau khi chạy được một đoạn thì ánh chiều tà cũng phủ kín cả bầu trời, Thẩm Điềm woa lên một tiếng: "Hoàng hôn đẹp quá."
"Chu Thận Chi, anh xem kìa."
Hoàng hôn màu tím nhạt như thể đang ở cuối con đường này, những chiếc xe ô tô đang chạy thẳng đến nơi hoàng hôn buông xuống.
Chu Thận Chi ngẩng đầu nhìn lên, sau đó thì chiếc xe bỗng rẽ chạy vào một con đường khác. Đó là tuyến đường chính dẫn thẳng đến Thánh địa Hoàng Kim, Thẩm Điềm ngoảnh đầu nhìn ngắm hoàng hôn, cô cứ ngắm nhìn mãi, gương mặt của cô sát gần với gáy của anh, cách một chiếc nón bảo hiểm cô cũng có thể nhìn thấy được nước da trắng của cổ Thận Chi.
Tốt thật.
Có thể cùng anh lãng mạn đến trọn đời.
Sáu giờ rưỡi, ánh tịch dương gần như đã chiếm trọn cả bầu trời, màn đêm cùng lúc đó cũng len lỏi vào trong những áng tịch dương kia. Hai người họ đã đi đến Thánh địa Hoàng Kim, trên bãi biển với rất nhiều ánh đèn được thắp lên, đại đa số là do người đi dã ngoại thắp lên cũng có không ít lều trại đã được dựng lên.
Thẩm Điềm ngồi trên xe này đến mức hai chân đều tê cứng.
Chu Thận Chi dừng xe lại, gỡ nón bảo hiểm của cô xuống, Thẩm Điềm chớp mắt: "Không nhúc nhích được nữa rồi."
Chu Thận Chi cũng gỡ chiếc nón bảo hiểm của mình xuống, để lộ ra đôi mắt đào hoa, anh khựng lại và nói: "Nhất thời anh không nghĩ đến việc này."
"Em cứ ngồi đấy."
Anh cúi đầu ấn nhẹ vào phần cơ đùi đang co lại của cô, xoa bóp một cách nhẹ nhàng.
Thẩm Điềm bỗng co chân vào.
Thẩm Điểm nhanh chóng gật đầu.
"Đỡ rồi, đỡ rồi." Nói xong, cô cũng muốn bước xuống xe, Chu Thận Chi nắm lấy tay cô làm điểm tựa để cô bước xuống. Thẩm Điểm lắc lắc chân rồi vươn vai.
Điện thoại của Chu Thận Chi chợt đổ chuông, người gọi đến là Trần Vận Lương.
Anh nắm lấy tay cô vừa nghe điện thoại vừa đi về hướng bãi biển. Ở bãi đỗ xe có không ít chiếc motorcycle khác cũng dừng ở đấy, xem ra có rất nhiều người chạy loại xe như thế này.
"Nè thằng kia, hai bây đã đến chưa?"
"Ừ. Đang đi qua."
"Vậy nhanh nha, tụi tao chuẩn bị xong hết rồi."
Vừa dứt lời thì Thẩm Điềm đã nhìn thấy bóng hình tròn ụ của Trần Vận Lương. Anh ấy đứng bên cạnh của một chiếc bàn, kiễng gót nhìn qua đây. Ở bên cạnh còn có Tào Lộ, Giang Sơn, Trịnh Thiệu Viễn, Tào Lộ cũng đã nhìn thấy hai người họ rồi nên lập tức vẫy tay.
Thẩm Điềm vui vẻ, ngoảnh đầu nhìn anh, thốt lên: "Em thấy mọi người rồi."
Chu Thận Chi tắt máy, khóe miệng khẽ cong lên rồi ừm một tiếng.
Hai người họ bước xuống bãi biển, Thẩm Điềm thả tay của Chu Thận Chi ra chạy đến ôm chầm lấy Tào Lộ, Tào Lộ đưa mắt nhìn từ trên xuống: "Hôm nay cậu mặc thế này, có lạnh không!"
Thẩm Điềm lắc đầu: "Không lạnh mà."
Tào Lộ chậc lưỡi vài tiếng: "Chân trắng ghê!"
Thẩm Điềm đẩy cậu ấy một cái.
"Đưa túi cho anh." Giọng nói thanh trong của người con trai ấy vang lên từ phía sau. Thẩm Điềm mới sực nhớ ra mình còn đeo thêm một chiếc túi ở phía sau nữa, cô tháo nó xuống và xoay người đưa cho anh.
Chu Thận Chi kẹp trên tay điếu thuốc bước qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)

Lần đầu tiên mà viết sơ sài quá. Nó phải có cao trào, diễn tiến mờ ảo nhưng thực hơn một chút nữa