Đặt điện thoại xuống xong thì Thẩm Điềm lập tức đứng dậy đi kéo người máy quét nhà Tiểu Điềm ra để quét nhà. Sau đó cô lại đi sang điều chỉnh mùi hương của Long Tiên Hương để lấp đi mùi của lẩu trong căn phòng.
Lẩu cô gọi là lẩu uyên ương nhỏ thật ra nó cũng rất cay. Căn hộ của bọn họ phiền toái ở chỗ phòng khách và phòng bếp chỉ cách nhau một cánh cửa mà thôi.
Cô ăn lẩu ở phòng khách nên rất khó để tản mùi ra ngoài, ban công thì ở trong thư phòng nhưng cô lại không dám mở cửa thư phòng tránh để mùi lẩu bay vào bám lên sách của Chu Thận Chi.
Chỉ có điều chiếc lẩu này thật sự rất ngon.
Cô nhắn tin với Chu Thận Chi xong cầm tóc mình lên và ngửi thử, vẫn còn mùi.
Cô vứt điện thoại ở đấy rồi bước vào phòng ngủ chính lấy quần áo ngủ, tiếp đó đi tắm rửa, tắm đến khi cả người đều thơm phưng phức mới chịu bước ra. Người máy quét nhà Tiểu Điềm bị kẹt lại ở góc nhà chẳng thể động đậy được, đợi cô đến cứu.
Thẩm Điềm trông thấy bèn phì cười, cô cầm chiếc điện thoại lên quay lại một chiếc video nhỏ và gửi cho Chu Thận Chi.
Thẩm Điềm: Con Tiểu Điềm nhà anh nè, ngốc ghê.
Zsz_: Ừm, Điềm nhà anh đúng là ngốc thật.
Điềm nhà anh?
Tại sao không phải là Tiểu Điềm chứ!
Anh ấy đang nói cô sao?!
Thẩm Điềm ấn giữ nút ghi âm: "Chu Thận Chi, anh nói chuyện cho rõ ràng nha là Tiểu Điềm nhà anh hay là Điềm nhà anh."
Chốc sau.
Người con trai kia trả lời.
Zsz_: Em nói xem?
A!
Thẩm Điềm hậm hực đặt điện thoại xuống không trả lời anh nữa. Cô chọc ghẹo người máy quét nhà một lúc thì đêm cũng khuya rồi, cô bèn đi vào phòng ngủ chính nhảy bổ lên giường, tất cả đều là mùi hương trên người của cô rất thoải mái. Chỉ có điều có chút yên tĩnh, cô ôm lấy tấm chăn ở trên giường, dự tính sẽ lướt weibo một lúc.
Chu Lượng Lượng lại thần tượng thêm một nam diễn viên nữa, tên là Cố Đàm. Trên weibo của cậu ấy toàn là ảnh của cậu ta.
Cô xem xong thì lại tiếp tục lướt xuống dưới, lướt xong lại quay về khoảnh khắc trên wechat. Không hay không biết, cô cứ lướt ở đây rồi lại lướt ở kia như vậy mà hơn một tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Thẩm Điềm nhìn đồng hồ. Cứu tôi.
Đã hơn mười giờ rưỡi rồi, cô ngáp một hơi dài và chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng điện thoại đột nhiên vang lên.
Cô mở mắt ra xem.
Zsz_: Gọi video.
Thẩm Điềm chớp chớp mắt, anh ấy xong việc rồi sao?
Cô chuẩn bị trả lời thì anh đã gọi qua mất rồi, Thẩm Điềm nhanh chóng bắt máy.
Màn hình ở đầu bên kia hiện lên là Chu Thận Chi đang mắc chiếc áo vest lên, tay áo sơ mi bên trong xắn lên để lộ ra một nửa cổ tay, đây là cảnh tượng mà ánh đèn yếu ớt chiếu đến và nó rất đẹp. Cảnh tượng này khiến cho nhịp tim của cô không ngừng đập nhanh. Anh ngồi lại xuống sofa, giơ cao điện thoại lên như này mới có thể nhìn thấy gương mặt tuấn tú của anh.
Thẩm Điềm ngẩn người.
"Anh vừa mới xong việc sao?"
Chu Thận Chi đưa tay xoa lên thái dương, ừm đáp lời.
Giọng nói của anh mang theo chút khàn, cảm giác anh cũng đã ngà say.
Thẩm Điềm chớp mắt.
"Anh uống rượu hả?"
Anh dựa vào lưng ghế sofa, đáp: "Có uống."
Thẩm Điềm ờ một tiếng rồi nghĩ bụng, lại uống rượu nữa rồi đấy! Làm nghiên cứu khoa học như bọn họ xã giao nhiều vậy sao.
Đúng là nhiều thật đó. Đại khái là do nghiên cứu quá bí bách, rượu là thứ khiến cho họ thả lỏng. Chu Thận Chi vừa xoa xoa trán vừa nhìn cô, anh cũng có thể biết được bảy tám phần trong lòng cô đang nghĩ gì từ khẩu hình miệng cô đang lẩm bẩm kia.
Anh chống tay lên trán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
