Trông cô như thế này thật sự rất đáng yêu.
Chu Thận Chi giơ tay lên xoa nhẹ vào đầu cô, sau đó buông tay xuống.
"Chìa khóa xe đâu rồi?"
Thẩm Điềm đỏ mặt đưa chìa khoá xe cho anh.
Chu Thận Chi đi vòng sang đầu xe.
Xe của cô là chiếc BMW 3 series, là loại xe bốn chỗ. Khi cô lái xe rất thích chỉnh chiếc ghế ngả về trước khiến cho không gian ở chỗ điều khiển nhỏ đi rất nhiều.
Anh mở cửa xe ra.
Thẩm Điềm mới sực nhớ ra gì đó cô thốt lên một tiếng, nói: "Đợi chút, đợi chút."
Sau đó cô duỗi cả người qua trung tâm điều khiển của xe, vòng tay qua ấn vào nút ở bên cạnh ghế lái xe.
Chu Thận Chi đang xổm người xuống.
"Điềm Điềm."
Ghế ngồi chầm chậm ngã về sau.
Thẩm Điềm ngước mắt lên nhìn thẳng vào anh.
Trong ánh mắt anh như chứa nụ cười.
"Anh đâu có ngốc đến thế, ngay cả ghế ngồi cũng không biết chỉnh đúng không?"
"Hả." Thẩm Điềm ngơ ngác, sau đó lại lẩm bà lẩm bẩm nói: "Nhưng mà em là chủ nhân của cái xe này mà."
Chu Thận Chi gật gù.
"Ồ, ra vậy."
Anh đưa tay ra kéo tay áo đang rơi xuống của cô lên.
Thẩm Điềm bất ngờ cúi đầu nhìn xuống.
Vội vã lấy tay che lấy cổ áo, ngồi lại ngay ngắn, cả mặt đỏ ửng.
Chiếc váy của cô vốn là kiểu váy cổ rộng, tay áo ngay ngắn yên vị trên vai thì vẫn ổn nhưng mà đã rơi xuống thì không còn gì để che nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
