Thoắt cái, không chỉ mỗi Tào Lộ quay đầu sang nhìn chằm chằm vào cô mà cả Trần Vận Lương cũng thế.
Thẩm Điềm siết chặt điện thoại trong tay, ngoảnh đầu.
Chu Thận Chi đang khoanh tay và cụp mi nhìn cô.
Đã nói rồi, bộ quần áo anh chọn mặc hôm nay rất tôn lên khí chất nghiêm nghị của mình. Thẩm Điềm bỗng chốc sững người, nói: "Đồng nghiệp mới ở công ty, chắc là cậu ta nghe trợ lý em nói nên cố ý chúc mừng em."
Trần Vận Lương đứng bên cạnh "ôi chà" một tiếng rồi gật đầu.
Cánh tay của Vận Lương nghịch ngợm lại khoác vào vai Chu Thận Chi.
Chu Thận Chi nghe xong, khẽ gật đầu.
"Người đó là đàn em khóa dưới của em sao?"
Anh cũng nghe được rõ ràng quá rồi đó.
Thẩm Điềm nghĩ rằng ở đây rất ồn ào, ngôi xưng ở phía trước cô còn không nghe rõ nhưng phía sau trẻ mãi không già thì lại nghe rõ lắm. Con gái mà, rất thích nghe những lời như vậy.
Hai chữ đàn em kia.
Anh thốt ra khá nhẹ nhàng tuỳ ý.
Hình như không hề có bất cứ tính công kích nào, hình như không có nhưng hình như cũng không phải hoàn toàn không có.
Thẩm Điềm là người không nghe ra gì cả, cô gật đầu rồi quay người tiếp tục chọn món. Trần Vận Lương ho khụ một tiếng, không hiểu tại sao lại từ từ buông tay ra khỏi vai của Chu Thận Chi.
Chu Thận Chi lấy ra một cái khay, nhìn cô gái ở trước mặt mình.
Tào Lộ vội vàng nhìn sang Chu Thận Chi. Dựa vào lỗ tai kia của Tào Lộ cậu ấy cũng chẳng nghe ra được gì. Cậu ấy sáp vào với Thẩm Điềm, khẽ giọng nói: "Lại một đứa nữa hả? Lúc trước cậu được nhiều đàn em yêu thích thế."
Nghe thấy câu này.
Trần Vận Lương ho lên một tiếng.
Đáng tiếc hai người con gái phía trước không nghe thấy, cũng sẽ không để ý tiếng ho của Vận Lương làm gì.
Cậu ấy chỉ có thể ngó xem sắc mặt người anh em kia của cậu.
Chu Thận Chi khẽ cụp mắt xuống, chiếc váy dài màu tối này đúng là làm cho anh trở nên lạnh lùng hơn gấp bội. Anh nhích người lên, tay áo khẽ quấn vào tay áo của Thẩm Điềm.
Thận Chi chọn một phần Đông Pha Nhục, rồi lại lấy thêm một đĩa món ăn mang tên "Khói trên Giang Nam" đặt vào khay.
Ngoảnh đầu nhìn Thẩm Điềm.
"Chọn xong rồi à? Điềm Điềm."
Thẩm Điềm đang hí hửng cười với Tào Lộ, cô bèn quay người lại nhìn Chu Thận Chi nói: "Ừ, chọn xong rồi."
"Vậy đi thôi, sau lưng còn có người xếp hàng." Chu Thận Chi dùng một tay bưng khay thức ăn, phẩy tay áo rồi nắm lấy cổ tay cô dẫn đi về phía trước. Trong khay của Thẩm Điềm có hai phần Đông Pha Nhục nên cô chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo bước chân của Chu Thận Chi. Tào Lộ kêu lên một tiếng rồi lấy thêm một phần khoai lang ngào đường, sau đó thì nâng váy đi theo sau.
Trần Vận Lương lắc đầu, cậu ấy đưa tay lên gõ vào trán của Tào Lộ một cái.
"Cậu đó, bình thường thì lanh lợi lắm mà đến lúc mấu chốt lại để tuột mất dây kéo là sao."
Gương mặt Tào Lộ ngơ ngác: "Hả?"
"Hả?" Trần Vận Lương cố ý nhại lại cô, cả ngữ khí và biểu cảm cũng rất ghẹo gan.
Tào Lộ trợn trắng mắt.
"Trần Vận Lương, cậu lăn ra chỗ khác cho tớ! Đi ra."
Tào Lộ đá cậu ấy ra, đuổi nhau như bay đến trước mặt hai người kia.
Các món ăn ở phía trước thì hiện đại hơn nhiều, có các món ăn Trung Quốc cũng có các món Âu. Miến xào ba chỉ trông cũng có vẻ rất ngon, Thẩm Điềm nhanh chóng lấy một phần, Chu Thận Chi lấy một phần thịt bò rồi thêm một phần đồ ngọt nữa.
Sau khi bốn người chọn xong món.
Thì chật vật tìm được một bàn bốn ghế trong dòng người đông đúc.
Thẩm Điềm ngồi xuống, lấy vài sợi tóc ra khỏi miệng, nói: "Đông người quá."
Tào Lộ lấy một tờ khăn giấy lau lau đũa, nói: "Có một số người chọn món xong thì lên trên phòng rồi. Chỗ ở đây căn bản là không đủ đâu, khách sạn cũng chẳng giới hạn số lượng người gì cả, đánh giá kém nha."
Về mảng này cậu ấy thật sự có quyền lên tiếng.
Trần Vận Lương ăn mấy miếng Đông Pha Nhục trước, cậu nói: "Cậu bị bệnh nghề nghiệp dữ lắm rồi đó."
Tào Lộ vẫn còn nhớ dáng vẻ đáng ghét của Vận Lương lúc nãy.
Cô trợn trắng mắt.
"Ừ đúng rồi, đi tới đâu tớ cũng cũng muốn đánh giá một chút đấy."
Trần Vận Lương bật cười nói: "Được được được, cậu giỏi nhất."
Thẩm Điềm cầm lấy đôi đũa ăn miến rồi nhìn hai người đó đấu khẩu với nhau.
Chu Thận Chi cắt miếng thịt bò ra, rồi gắp vài miếng đặt vào đĩa của Thẩm Điềm.
Thẩm Điềm woa một tiếng.
Ngước lên nhìn anh: "Cảm ơn nha."
Chu Thận Chi đẩy món "Khói trên Giang Nam" cùng với đồ ngọt qua cạnh Thẩm Điềm: "Đừng mãi ăn thịt thế, ăn chút rau đi."
Món "Khói trên Giang Nam" là món ăn được làm từ rau.
Thẩm Điềm cười tít mắt rồi đưa đũa qua gắp. Còn về đồ ngọt cô cũng kéo về bên cạnh mình, thỉnh thoảng múc một miếng. Tào Lộ cũng đang cầm muôi múc canh, chứng kiến cảnh này.
Tào Lộ phút chốc hiểu ra điểm tốt của Chu đại ca mà Thẩm Điềm nói là như thế nào rồi. Người con trai này khi niên thiếu đã làm cho người khác khắc sâu vào tâm trí, giờ đây trưởng thành rồi vẫn tiếp tục như thế.
Điềm bảo bối của cậu ấy còn có thể thoát ra được không đây?
Cứu tôi!
Tào Lộ đột nhiên lo lắng thay cho Điềm Điềm.
Trần Vận Lương thấy biểu cảm thơ thẩn của Tào Lộ, cậu ấy tưởng rằng đầu óc chậm chạp của Tào Lộ cuối cùng cũng được khai sáng, Vận Lương chậc lưỡi vài tiếng: "Cũng coi như hiểu chuyện rồi."
"Ý bạn là gì đây?" Tào Lộ quay phắt sang nhìn Trần Vận Lương: "Hôm nay bạn cứ khịa tôi không lanh lợi, ngốc, đúng không?"
Trần Vận Lương ngẩn người.
Mé.
Cậu ta vẫn ngốc như vậy.
Trần Vận Lương huơ tay biểu thị không muốn nói nữa.
Tào Lộ thì vẫn không chịu buông tha.
Thế là, hai người họ đợi đến khi ăn được kha khá rồi thì lại tiếp tục đấu khẩu. Thẩm Điềm cầm đồ ngọt lên, múc ăn từng muỗng kem, chăm chú nhìn vào bọn họ.
Chu Thận Chi chống cằm, ngón tay thon dài xoay xoay chiếc điện thoại.
Cũng giống hệt như đang thưởng thức màn biểu diễn vậy.
Nhưng đột nhiên Chu Thận Chi cắt ngang khi Tào Lộ đang ríu rít không thôi.
Anh hỏi: "Tào Lộ, khi Thẩm Điềm học đại học có rất nhiều đàn em khóa dưới theo đuổi em ấy sao?"
Câu hỏi này được thốt ra cả bàn đều rơi vào im lặng.
Tay đang cầm muỗng của Thẩm Điềm cũng khựng lại.
Tào Lộ cũng hơi đơ cứng, cậu ấy nghiêng đầu nhìn Chu Thận Chi.
Rồi đuôi mắt liếc nhìn Thẩm Điềm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
