Giải quyết xong bà La, Hoắc Úc Châu và Thiệu Nhất Dữ rất tự giác rời đi để dành không gian riêng cho Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm.
Ôn Chiêu Ninh nhìn Hạ Hoài Khâm.
Anh mới cắt tóc nên trông càng thêm tinh anh và đẹp trai.
Năm ngày không gặp, chẳng ngờ hôm nay vừa chạm mặt anh đã dành cho cô một bất ngờ lớn.
“Anh biết chơi golf sao?” Cô hỏi.
Hạ Hoài Khâm lắc đầu: “Cú đó chỉ là ăn may thôi.”
“Anh coi tôi là đứa trẻ ba tuổi chắc?” Ôn Chiêu Ninh bất mãn: “Nếu anh đã biết chơi golf thì tại sao còn tìm tôi để học?”
Cô nhớ lại bộ dạng giả vờ giả vịt của anh trước đây, ngay cả tư thế vung gậy cũng không biết, cảm giác như mình bị trêu đùa.
Hạ Hoài Khâm thở hắt ra, còn vẻ bất mãn hơn cả cô: “Ôn Chiêu Ninh, năm ngày không gặp mà điều duy nhất em muốn hỏi tôi chỉ có thế này thôi sao?”
Năm ngày, anh đi Ý công tác suốt năm ngày trời. Lúc đầu anh cố ý không nói cho cô biết chuyện đi công tác là để chờ cô chủ động hỏi thăm, thế nhưng suốt năm ngày này Ôn Chiêu Ninh không hề có lấy một cuộc gọi hay một tin nhắn nào. Điện thoại im lìm đến mức khiến anh phát hỏa. Đối với sự xa cách và tính không xác định mà anh chủ động tạo ra, cô lại đưa ra phản ứng triệt để nhất chính là không có phản ứng gì.
Điều này có nghĩa là gì?
Nghĩa là cô thực sự đã khắc sâu hai chữ “giao dịch” vào tận xương tủy, nghiêm túc thực hiện và tuyệt đối không dành ra dù chỉ một chút tình cảm dư thừa? Hay là trong lòng cô thật sự không có lấy một vị trí nhỏ nhoi nào cho anh, nên việc anh đi hay ở cũng chẳng hề hấn gì?
Cho dù là khả năng nào thì cũng khiến lồng ngực Hạ Hoài Khâm nghẹn đắng một ngọn lửa giận!
“Anh muốn tôi hỏi gì đây?” Ôn Chiêu Ninh rũ mắt tránh né ánh nhìn của anh.
Hỏi anh đang ở đâu?
Hỏi anh đang làm gì?
Hỏi anh khi nào về?
Cô có tư cách sao?
Nhỡ đâu lúc đó anh đang ở bên cạnh Thẩm Nhã Thanh thì việc cô hỏi han chẳng phải là tự rước lấy nhục sao?
Con người quý ở chỗ biết tự lượng sức mình.
Trong mối quan hệ này, việc cô xác định rõ vị trí của bản thân quan trọng hơn bất cứ điều gì.
“Nếu miệng không biết dùng để nói thì hãy dùng để hôn tôi đi.”
Hạ Hoài Khâm vừa nói vừa định cúi xuống hôn cô.
Ôn Chiêu Ninh vội vàng né tránh: “Ở đây chỗ nào cũng có camera giám sát!”
“Vậy thì đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Tìm một nơi không có camera.”
Hạ Hoài Khâm nắm lấy tay Ôn Chiêu Ninh rồi dắt thẳng ra ngoài.
Xe của anh đang đỗ ngay bên ngoài câu lạc bộ, đó là một chiếc Mercedes G-Class với kiểu dáng hộp cổ điển, vừa sang trọng lại vừa hầm hố.
Hạ Hoài Khâm đẩy Ôn Chiêu Ninh vào ghế sau rồi bản thân cũng nhanh chóng lên xe. Một tiếng “tách” vang lên, anh đã chốt chặt khóa điều khiển trung tâm của toàn bộ xe.
Không gian trong xe ngay lập tức trở nên kín mít, hơi thở thanh khiết xen lẫn chút áp bức trên người anh lấp đầy từng tấc không khí trong khoang xe.
Hạ Hoài Khâm giữ chặt cô dưới thân và khóa gáy cô, bắt đầu cuộc công thành đoạt đất giữa kẽ răng đôi môi cô.
Ôn Chiêu Ninh bị anh hôn đến mức toàn thân nhũn ra. Cô có thể cảm nhận được cơn giận và cả dục vọng của anh nữa.
Cứ tiếp tục hôn thế này thì cuối cùng chắc chắn sẽ khó mà thu xếp được.
Lần trước trong phòng tắm anh đã giày vò cô đủ thảm rồi, chẳng lẽ hôm nay lại định làm ở trong xe?
“Đừng mà.” Ôn Chiêu Ninh ra sức đẩy anh ra: “Ở đây không có bao.”
“Ai bảo tôi muốn làm ở đây?”
“Vậy giờ anh đang làm gì thế này?”
Cô đã cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể anh rồi!
Ánh mắt Hạ Hoài Khâm sâu thẳm khóa chặt vào bờ môi sưng đỏ long lanh vì bị hôn của Ôn Chiêu Ninh. Một hồi lâu sau, anh bỗng gục đầu vào hõm cổ cô rồi thở dài một tiếng thật sâu: “Ôn Chiêu Ninh, có phải em không có trái tim không?”
Tiếng thở dài này của anh khiến cõi lòng Ôn Chiêu Ninh ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Cô đang định lên tiếng thì điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.
Đó là một số máy lạ gọi đến.
Ban đầu Ôn Chiêu Ninh không muốn nghe nhưng tiếng chuông cứ kiên trì vang lên hết lần này đến lần khác, thế là cô đành bắt máy ngay trước mặt Hạ Hoài Khâm.
“Alo, xin hỏi ai đấy ạ?”
“Chào chị, xin hỏi chị có phải chị gái của Vãn Đề không?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ đầy lo lắng.
“Là tôi đây.”
“Chào chị, em là bạn cùng phòng của Vãn Đề. Sáng nay Vãn Đề bỗng nhiên bị đau bụng và hiện đang ở trong bệnh viện. Cậu ấy bảo em gọi điện cho chị, không biết bây giờ chị có tiện qua đây không ạ?”
Ôn Chiêu Ninh từng bị Lục Hằng Vũ lừa một lần nên giờ khi nhận được cuộc gọi kiểu này cô đã nảy sinh cảnh giác.
Cô cúp cuộc điện thoại lạ này rồi lập tức gọi lại cho em gái Ôn Vãn Đề.
Điện thoại vang lên một lúc thì đầu dây bên kia có người bắt máy, nhưng vẫn là giọng của cô gái ban nãy.
“Chị ơi, vẫn là em đây ạ. Vãn Đề đi làm kiểm tra rồi và điện thoại của cậu ấy để trong phòng bệnh. Em không phải là kẻ lừa đảo đâu, em thật sự là bạn cùng phòng của cậu ấy, em tên là Hồ Tinh.”
Ôn Chiêu Ninh không còn nghi ngờ nữa: “Em ơi, phiền em gửi địa chỉ bệnh viện cho chị với, chị qua ngay đây.”
“Dạ vâng ạ.”
Ôn Chiêu Ninh cúp máy.
Hạ Hoài Khâm quay sang nhìn cô: “Có chuyện gì vậy?”
“Em gái tôi bỗng nhiên bị đau bụng và đang ở trong bệnh viện, tôi phải qua đó ngay lập tức.”
“Tôi đưa em đi.”
--
Cả hai đến bệnh viện với tốc độ nhanh nhất.
Xe vừa dừng hẳn, Ôn Chiêu Ninh đã nhanh chóng mở cửa lao xuống xe, Hạ Hoài Khâm theo sát phía sau.
Họ nhìn thấy Ôn Vãn Đề với gương mặt trắng bệch đang cuộn tròn người rên rỉ đau đớn trong phòng bệnh.
“Chị...” Ôn Vãn Đề nhìn thấy Ôn Chiêu Ninh đầu tiên, ngay sau đó thấy Hạ Hoài Khâm bên cạnh cô thì sắc mặt cô ấy càng thêm trắng bệch: “Chị... anh ấy...”
“Em đừng nói gì nữa.” Ôn Chiêu Ninh nắm lấy tay Ôn Vãn Đề rồi nhìn sang vị bác sĩ bên cạnh: “Bác sĩ, tình hình hiện giờ thế nào rồi ạ?”
“Viêm ruột thừa cấp tính và đã có dấu hiệu mưng mủ, khá là nguy hiểm nên cần phải phẫu thuật ngay.”
Phẫu thuật cần người nhà ký tên.
Ôn Chiêu Ninh nhìn những thuật ngữ chuyên môn lạnh lẽo và các thông tin rủi ro trên bản cam kết phẫu thuật mà ngón tay run rẩy, gần như không cầm nổi bút.
Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp khô ráo khẽ phủ lên mu bàn tay đang run rẩy của cô.
Là Hạ Hoài Khâm, anh đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào không hay.
“Bác sĩ, phiền ông sắp xếp bác sĩ gây mê và bác sĩ mổ chính tốt nhất, chi phí không thành vấn đề.” Anh lên tiếng.
Bác sĩ nhìn anh một cái rồi gật đầu: “Được.”
Hạ Hoài Khâm vỗ nhẹ lên tay Ôn Chiêu Ninh rồi thấp giọng trấn an: “Ký đi, sẽ không sao đâu.”
Giọng điệu anh đầy khẳng định như thể cho Ôn Chiêu Ninh uống một viên thuốc an thần.
Ôn Chiêu Ninh vội vàng ký tên mình vào bản cam kết phẫu thuật.
Em gái Ôn Vãn Đề được đẩy vào phòng phẫu thuật, đèn đỏ báo đang mổ bật sáng.
Sự chờ đợi luôn dài đằng đẵng và đầy giày vò.
Ôn Chiêu Ninh ngồi trên băng ghế dài bên ngoài phòng phẫu thuật, hai tay nắm chặt và đôi mắt không hề rời khỏi cửa phòng mổ. Sau khi Hạ Hoài Khâm xuống lầu làm thủ tục nhập viện xong cũng không rời đi mà đứng bên cửa sổ cách đó không xa, lặng lẽ ở bên cạnh cô. Trong lúc đó anh có gọi hai cuộc điện thoại, Ôn Chiêu Ninh nghe loáng thoáng thấy anh đang sắp xếp phòng bệnh hậu phẫu và người chăm sóc.
Hơn một tiếng sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra, vị bác sĩ mổ chính bước ra ngoài.
“Phẫu thuật rất thành công, sau khi bệnh nhân tỉnh thuốc mê sẽ được đưa về phòng bệnh.”
“Cảm ơn bác sĩ, ông vất vả rồi.”
Ôn Chiêu Ninh thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Hoài Khâm đi đến bên cạnh rồi ôm lấy vai cô, vỗ nhẹ trấn an.
Ôn Chiêu Ninh quay đầu nhìn anh: “Luật sư Hạ, hôm nay cảm ơn anh nhé, lát nữa tôi sẽ chuyển tiền phẫu thuật lại cho anh.”
Độ ấm trong đáy mắt Hạ Hoài Khâm lập tức biến mất: “Ừ, chuyển tiền phẫu thuật cho tôi, còn cả tiền xe hôm nay tôi đưa em đến nữa, chuyển hết luôn một thể đi.”
Ôn Chiêu Ninh nghe ra anh lại đang lôi chuyện cũ ra tính toán thì mỉm cười.
“Cười cái gì?” Hạ Hoài Khâm bực dọc.
“Cười anh hay thù dai.”
“Đúng vậy, tôi hay thù dai đấy, nên vẫn là câu nói đó, nếu miệng không biết dùng để nói thì hãy dùng để hôn tôi đi.” Anh ghé sát tai cô, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: “Nếu vẫn không biết cách dùng thì tôi cũng có thể dạy em làm vài chuyện khác.”
Chuyện khác?
Ôn Chiêu Ninh: “...”
--
Hạ Hoài Khâm văn phòng luật có việc nên anh đi trước và nói buổi tối sẽ quay lại.
Ôn Chiêu Ninh trở lại phòng bệnh.
Ôn Vãn Đề vừa mới tỉnh thuốc mê, hơi thở vẫn còn yếu ớt nhưng đã cố sức bắt đầu hóng hớt: “Chị... chị và anh ấy... lại ở bên nhau rồi à?”
Nhất thời Ôn Chiêu Ninh không biết phải mô tả mối quan hệ giữa mình và Hạ Hoài Khâm cho em gái thế nào, dù sao em gái cô vẫn chưa yêu đương bao giờ, cô sợ việc thú nhận mối quan hệ này sẽ ảnh hưởng đến quan điểm tình yêu của cô ấy.
“Em đừng nói mấy chuyện này nữa, lo nghỉ ngơi đi.”
“Hai người thật sự ở bên nhau rồi sao?”
“Ừ.”
Ôn Chiêu Ninh mập mờ thừa nhận.
Ngủ cùng nhau thì làm sao không tính là một kiểu ở bên nhau cơ chứ.
Nghe thấy chị gái thừa nhận, gương mặt trắng bệch của Ôn Vãn Đề nở một nụ cười nhạt.
“Tốt quá rồi... Vòng đi vòng lại, cuối cùng hai người vẫn về bên nhau... Năm đó... nếu không phải Lục Hằng Vũ ép gả... hoặc lần đó hai người bỏ trốn thành công... thì con của hai người giờ chắc đã biết đi mua nước mắm rồi...”
Ôn Chiêu Ninh xoa thái dương. Ôn Vãn Đề không biết rằng con của cô và Hạ Hoài Khâm quả thực đã biết đi mua nước mắm rồi.
Thân thế của Thanh Ninh, trước đây cô không thể nói với gia đình, còn bây giờ là không biết phải nói thế nào.
“Vãn Đề, thật ra...”
“Xin chào, cho hỏi đây có phải là phòng bệnh của em Ôn Vãn Đề không ạ?”
Cửa phòng bệnh bỗng nhiên được đẩy ra, một giọng nam trầm ổn vang lên.
Ôn Chiêu Ninh quay đầu lại và thấy một người đàn ông mặc áo khoác gió đứng ở cửa. Người này tầm khoảng ngoài ba mươi tuổi, gương mặt tuấn tú và khí chất vô cùng nho nhã.
“Đúng vậy, xin hỏi anh là ai ạ?”
“Tôi là Tống Thanh Yến.”
Ngay khi nhìn thấy người vừa tới, đôi mắt Ôn Vãn Đề đang nằm trên giường bệnh bỗng mở to. Cô gái vốn luôn vô tư lự như cô ấy lúc này mặt bỗng ửng hồng rõ rệt, giọng nói cũng trở nên nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “Chị, đây là giáo sư Tống ở trường em.”
Ôn Chiêu Ninh bắt gặp dáng vẻ thẹn thùng hiếm thấy này của em gái thì trong lòng lập tức hiểu ra ngay. Chắc hẳn Ôn Vãn Đề thích vị Giáo sư Tống này rồi.
“Chào Giáo sư Tống!” Ôn Chiêu Ninh đứng dậy đón tiếp: “Tôi là chị gái của Vãn Đề, tên là Ôn Chiêu Ninh, cảm ơn anh đã đến thăm em ấy.”
“Chào chị.”
Trên tay Tống Thanh Yến cầm một bó hoa bách hợp thanh khiết và một giỏ trái cây. Anh đưa giỏ trái cây cho Ôn Chiêu Ninh rồi ôm hoa đi đến bên giường bệnh của Ôn Vãn Đề, đặt bó hoa xuống đầu giường.
“Tôi nghe Hồ Tinh nói em bị viêm ruột thừa cấp và đã phẫu thuật xong, hiện giờ em thấy thế nào rồi?” Lời lẽ của Tống Thanh Yến vẫn giữ đúng chừng mực của một người thầy.
“Cũng ổn ạ.”
Tống Thanh Yến gật đầu.
Cả hai bỗng nhiên không còn chuyện gì để nói.
Phòng bệnh tràn ngập một bầu không khí im lặng đầy xáo động. Ôn Chiêu Ninh nhận ra mình có vẻ hơi cản trở nên vội vàng tìm cớ đi lấy nước rồi xách bình nước ra khỏi phòng bệnh.
Cô vừa đi đến cửa thì nghe thấy em gái Ôn Vãn Đề lên tiếng: “Không phải anh bảo em hãy tránh xa anh ra sao? Anh còn đến thăm em làm gì?”
Ôn Chiêu Ninh: “...”
Đây hai người này rốt cuộc có quan hệ gì vậy?
--
Ôn Chiêu Ninh ở dưới lầu bệnh viện dạo một vòng, khi lên lại thì Tống Thanh Yến đã rời đi.
“Vãn Đề, em và giáo sư Tống có quan hệ gì thế?” Ôn Chiêu Ninh không kìm được sự tò mò.
“Em thích anh ấy, còn anh ấy không thích em.”
“Anh ấy không thích em sao?”
Ôn Chiêu Ninh cảm thấy trông không giống lắm, ánh mắt Tống Thanh Yến nhìn Ôn Vãn Đề vừa rồi rõ ràng không hề đơn thuần.
“Em từng tỏ tình rồi nhưng đạo đức của anh ấy cao lắm, anh ấy bảo tuyệt đối không yêu đương với học trò của mình.”
“Vậy em bỏ cuộc rồi à?”
“Không, em đang đợi. Đợi đến ngày em tốt nghiệp, không còn là học sinh của anh ấy nữa thì sẽ đi theo đuổi anh ấy tiếp.”
Từ nhỏ đến lớn Ôn Vãn Đề luôn là người có mục tiêu rõ ràng. Tính cách cô ấy thẳng thắn, yêu ghét phân minh, làm việc có kế hoạch và khả năng thực hiện rất mạnh mẽ, hiếm khi do dự hay gió chiều nào che chiều nấy. Năm đó, khi cha cô và nhà họ Lục cấu kết với nhau, chính cô ấy là người đầu tiên đứng ra ủng hộ Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm bỏ trốn.
Cô ấy thậm chí còn tuyên bố: “Nếu nhà họ Lục không chịu bỏ qua, cùng lắm thì cứ để em gả cho cái tên Lục Hằng Vũ đó thay chị.”
Sự ủng hộ hết mình của em gái từng khiến Ôn Chiêu Ninh thực sự hạ quyết tâm chiến đấu vì tình cảm của mình và Hạ Hoài Khâm, chỉ tiếc là cuối cùng cô vẫn không thể ra đi...
Hơn tám giờ tối, Hạ Hoài Khâm lại đến bệnh viện.
Trên tay anh xách giỏ trái cây, thực phẩm dinh dưỡng và còn thêm một túi giấy nữa.
Ôn Vãn Đề vừa thấy anh đã gọi: “Anh rể, anh đến rồi ạ.”
Anh rể?
Xưng hô này vừa thốt ra, không khí trong phòng bệnh lập tức như ngưng đọng lại.
Hạ Hoài Khâm cau mày nhìn Ôn Chiêu Ninh.
Gương mặt Ôn Chiêu Ninh thoáng qua nét ngượng ngùng. Cô vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Ôn Vãn Đề, ý bảo em ấy đừng gọi bừa.
Ôn Vãn Đề không hiểu: “Em không được gọi là anh rể sao?”
Phải biết rằng Ôn Vãn Đề không phải là người tùy tiện gọi người khác là anh rể đâu. Ôn Chiêu Ninh kết hôn với Lục Hằng Vũ sáu năm, cô ấy vẫn kiên quyết không gọi Lục Hằng Vũ một tiếng anh rể nào, gặp mặt chỉ gọi là “này”.
Ôn Chiêu Ninh đang định chuyển chủ đề thì nghe thấy Hạ Hoài Khâm cướp lời trước cô: “Được chứ.”
“Dạ vâng, anh rể ạ.”
Hai tiếng “anh rể” này rõ ràng đã khiến Hạ Hoài Khâm sướng rơn. Gương mặt tảng băng ngàn năm hiếm khi tan chảy, anh mỉm cười ôn hòa với Ôn Vãn Đề. Ôn Vãn Đề thấy người anh rể này dễ gần như vậy lại định mở miệng nói gì đó, Ôn Chiêu Ninh vội vàng kéo cánh tay Hạ Hoài Khâm dắt ra hành lang ngoài cửa.
“Kéo tôi ra đây làm gì?” Hạ Hoài Khâm nhìn Ôn Chiêu Ninh.
“Em gái tôi vừa mới mổ xong, để em ấy nghỉ ngơi một lát đi.”
“Cái miệng của em gái em ngọt hơn em nhiều đấy.”
Ôn Chiêu Ninh biết ngay anh sẽ lấy chuyện xưng hô ra để làm khó dễ. Cô không tiếp lời mà chỉ vào cái túi trong tay anh hỏi: “Trong túi giấy này đựng gì vậy?”
“Quần áo thay giặt của em.”
Tối nay Ôn Chiêu Ninh phải ở lại trông em gái, đang lo không có đồ thay thì Hạ Hoài Khâm đã mang đến kịp thời.
“Cảm ơn anh.”
“Tôi lấy đại thôi, em xem có vừa không.”
Ôn Chiêu Ninh tiện tay lục lọi trong túi. Anh bảo lấy đại, quả nhiên là lấy đại thật, màu sắc áo và quần hoàn toàn chẳng ăn nhập gì nhau, gu thẩm mỹ đậm chất đàn ông thẳng, thế nhưng đồ lót của cô lại là cả bộ đi kèm, hơn nữa còn là bộ mà cô thích mặc nhất.
Hạ Hoài Khâm thấy ánh mắt Ôn Chiêu Ninh dừng lại trên bộ đồ lót đó thì nhướn mày: “Em thích mặc bộ này nhất phải không?”
Tai Ôn Chiêu Ninh nóng bừng, cô vội dùng áo ngoài che lại rồi trả lời lấy lệ: “Cái nào cũng như nhau thôi, không có cái nào thích nhất cả.”
“Vậy sao? Sao tôi nhớ bộ này là bộ này tôi cởi ra nhiều lần nhất nhỉ.”
Ôn Chiêu Ninh: “...”
Cái tên đàn ông chết tiệt này, chuyện gì không nhớ lại đi nhớ cái này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
