Ôn Chiêu Ninh nghiêng đầu muốn tránh né nhưng lại bị Hạ Hoài Khâm mút lấy cổ.
Trong phòng bao tối nay, cả bà La và bà Phó đều hút thuốc nên trên người và tóc Ôn Chiêu Ninh ám mùi khói rất nặng.
Hạ Hoài Khâm ngửi thấy mùi hương trên người cô, đôi lông mày của anh càng nhíu chặt hơn.
Anh đột nhiên vác bổng cô lên rồi đi thẳng vào phòng tắm.
"Hạ Hoài Khâm! Anh làm gì thế!" Ôn Chiêu Ninh hoảng hốt cuống cuồng và đấm mạnh vào lưng Hạ Hoài Khâm: "Thả tôi xuống! Mau thả tôi xuống!"
Hạ Hoài Khâm vờ như không nghe thấy. Anh vác cô trên vai rồi một chân đá văng cửa phòng tắm, sau đó bước vào khu vực vòi sen rồi một tay hạ cô xuống, tay kia vặn mở công tắc.
Dòng nước ấm tuôn trào xối xả và ngay lập tức khiến cả hai người ướt sũng từ đầu đến chân.
"Anh bị điên à!"
Ôn Chiêu Ninh xoay người định chạy trốn nhưng bị Hạ Hoài Khâm nắm lấy kéo ngược trở lại, sau đó giam cầm cô giữa bức tường gạch men lạnh lẽo và cơ thể của anh.
Hạ Hoài Khâm mặc chiếc sơ mi trắng, áo bị dính nước nên trở nên gần như trong suốt. Lớp vải mỏng manh dán chặt vào lồng ngực và cánh tay, phác họa lên những đường nét cơ bắp săn chắc cùng vòng eo mượt mà. Khí chất cao quý, chỉnh tề trong bộ vest thường ngày của anh vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ quyến rũ đầy hoang dại và bất cần.
Ôn Chiêu Ninh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Chiếc váy liền thân sau khi ướt đẫm đã dán chặt vào người cô và để lộ ra những đường cong lung linh đầy mê hoặc.
Hai người nhìn nhau giữa làn hơi nước bốc lên trong phòng tắm.
"Rốt cuộc anh muốn làm gì?" Ôn Chiêu Ninh trừng mắt nhìn anh.
"Mùi khói thuốc trên người em rất khó ngửi!" Hạ Hoài Khâm vừa nói vừa dùng đầu ngón tay nương theo dòng nước mạnh bạo chà xát lên vùng cổ và bờ vai thon thả của Ôn Chiêu Ninh, động tác vô cùng thô lỗ.
"Anh ra ngoài đi, tôi tự tắm được!"
Ôn Chiêu Ninh muốn đẩy anh ra nhưng Hạ Hoài Khâm kéo thẳng cô ngược vào lòng rồi cúi đầu chiếm lấy đôi môi cô...
Đêm đó, trong phòng tắm, Hạ Hoài Khâm đã dùng nước, dùng nụ hôn và dùng cả hơi thở của mình để đánh dấu lại cô từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài thêm một lần nữa.
Cuối cùng Ôn Chiêu Ninh suýt chút nữa thì bị thiếu oxy ngay trong phòng tắm.
Sau khi kết thúc, Hạ Hoài Khâm dùng khăn tắm lau khô người rồi quấn lấy cô bế về giường, sau đó anh lại hành hạ cô thêm một trận tơi bời nữa.
Ngày hôm sau, Ôn Chiêu Ninh tỉnh dậy trong cơn đau nhức thấu xương tủy.
Khi cô mở mắt ra thì vị trí bên cạnh đã trống không.
Cô chẳng nghe thấy động tĩnh gì nên không biết Hạ Hoài Khâm đã dậy từ lúc nào.
Những nếp nhăn trên ga giường cùng những dấu vết ám muội khiến cô nhớ lại sự mất kiểm soát của Hạ Hoài Khâm đêm qua.
Ôn Chiêu Ninh không hiểu nổi, anh đã đi mừng sinh nhật cùng Thẩm Nhã Thanh rồi thì sao không ngủ luôn ở chỗ cô ấy mà còn về đây hành hạ cô làm gì nữa!
Cô rời giường, khoác thêm áo choàng tắm rồi bước vào phòng tắm.
Đèn trong phòng tắm vẫn đang bật. Vừa bước vào cửa, Ôn Chiêu Ninh đã nhìn thấy tấm gương kính lớn vẫn còn vương lại những dấu tay và vết ngón tay hỗn loạn, có chỗ cao chỗ thấp cùng cảm giác nhòe nhoẹt do bị kéo lê.
Đêm qua thật sự quá kích thích.
Cô ở trong lòng anh đã...
Mặt Ôn Chiêu Ninh lập tức đỏ bừng. Cô sợ dì giúp việc sẽ nhìn thấy nên vội vàng vớ lấy chiếc khăn lau kính bên cạnh rồi ra sức xóa sạch những dấu vết đó.
--
Ôn Chiêu Ninh tắm rửa xong rồi thay quần áo xuống lầu. Mỗi bước chân đi xuống, trong lòng cô đều thầm mắng gã đàn ông tồi tệ kia một lượt.
Sau khi xuống lầu, cô thấy Hạ Hoài Khâm đã ngồi trong phòng ăn uống cà phê.
Anh mặc một bộ vest may đo cao cấp màu xám đậm, sơ mi trắng không một nếp nhăn và cà vạt thắt chỉnh tề. Cả người anh đắm mình trong ánh nắng ban mai, trông thật cao quý và trầm ổn, toát ra vẻ cấm dục và xa cách của một tinh anh thành đạt, cứ như thể người đàn ông mất kiểm soát chiếm đoạt và thở dốc bên tai cô đêm qua hoàn toàn không phải là anh vậy.
Đồ giả tạo!
"Cô Ôn dậy rồi à, bữa sáng cô muốn ăn gì?" Dì giúp việc nhiệt tình hỏi cô.
Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn đĩa sứ của Hạ Hoài Khâm, thấy bên trong là sandwich đơn giản và trứng luộc.
"Cháu ăn một quả trứng là được rồi." Ôn Chiêu Ninh nói.
"Được, trứng luộc vẫn còn trong nồi đấy."
"Vâng ạ."
Hạ Hoài Khâm nghe cô nói chuyện với dì giúp việc, giọng cô hơi khàn khàn nên anh ngước mắt nhìn cô một cái.
Rõ ràng là một cái nhìn không chút cảm xúc nhưng Ôn Chiêu Ninh lại cảm thấy nóng bừng một cách khó hiểu.
Cô phớt lờ ánh mắt của Hạ Hoài Khâm rồi đi đến bên tủ lạnh định tìm chai nước đá để uống. Vừa mở cửa tủ lạnh ra, cô đã thấy ở ngăn mát đặt một chiếc hộp bánh kem còn nguyên vẹn chưa khui.
Hộp bánh có màu xanh nhạt, bên trên in logo "Song Hỷ".
Hơi thở của Ôn Chiêu Ninh khựng lại.
Chiếc bánh kem Hạ Hoài Khâm mang về tối qua cùng nhãn hiệu với chiếc bánh sinh nhật cô đã chuẩn bị hôm qua. Sở dĩ Ôn Chiêu Ninh mua bánh của hãng này là vì năm đó họ từng dùng bánh của nhà "Song Hỷ" để kỷ niệm một tháng bên nhau.
Đúng vậy, thời gian họ ở bên nhau quá ngắn ngủi. Trong vòng ba tháng ấy, mối quan hệ này chưa từng trải qua sinh nhật của cô hay của anh.
Chiếc bánh duy nhất họ từng ăn cùng nhau là cái Ôn Chiêu Ninh mua để kỷ niệm một tháng hẹn hò.
Ôn Chiêu Ninh nhớ rất rõ, chiếc bánh lúc đó có nhân xoài và Oreo.
Vậy còn Hạ Hoài Khâm? Anh cũng nhớ rõ hay chỉ là tình cờ?
"Anh..."
"Dì ơi, cái bánh trong tủ lạnh lát nữa dì mang đi xử lý nhé." Hạ Hoài Khâm lạnh lùng ra lệnh.
Nói xong câu này, anh đứng dậy đi thẳng ra huyền quan rồi xỏ giày da và mở cửa rời đi.
Một tiếng "ầm" vang lên.
Tiếng đóng cửa không lớn nhưng lại khiến trái tim Ôn Chiêu Ninh trĩu nặng.
Dì giúp việc nhìn chiếc bánh trong tủ lạnh với vẻ có chút lúng túng: "Lại một cái bánh nữa sao? Cô Ôn à, cái cô đưa tôi hôm qua vẫn còn chưa ăn hết đâu."
"Cứ làm theo lời anh ấy đi ạ."
"Được rồi."
--
Sau ngày hôm đó, Hạ Hoài Khâm không về nhà suốt năm ngày liên tiếp.
Bề ngoài Ôn Chiêu Ninh tỏ ra bình thản nhưng trong lòng lại âm thầm chịu đựng phản ứng cai nghiện.
Mặc dù cô không ngừng nhắc nhở bản thân đây chỉ là một cuộc giao dịch, Hạ Hoài Khâm không về thì cô càng được thảnh thơi, nhưng thực tế trong hơn một tháng qua, cơ thể và thói quen của cô đã ghi nhớ sự hiện diện của anh. Khi nằm một mình trên chiếc giường rộng lớn vào ban đêm, cô vẫn vô thức nhớ đến nhiệt độ từ vòng tay anh.
Trong mấy ngày này còn có một chuyện khiến Ôn Chiêu Ninh phiền lòng, đó là bà La hóa ra vẫn chưa từ bỏ ý định giới thiệu đối tượng cho cô, bà ấy còn dẫn thẳng cháu trai đến câu lạc bộ tìm cô.
Thứ Hai, bà La hẹn dạy lúc hai giờ chiều. Ôn Chiêu Ninh đến sân tập sớm mười phút thì thấy bà La đã đứng đợi sẵn ở đó, bên cạnh bà còn có một người đàn ông trẻ tuổi.
Người đàn ông trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đeo một cặp kính gọng đen. Anh ta mặc áo POLO trắng cùng quần kaki, dáng người gầy gò, ánh mắt hơi lơ đễnh.
Ôn Chiêu Ninh có dự cảm chẳng lành nhưng cô vẫn nhiệt tình chào hỏi bà La.
"Chị La, hôm nay chị đến sớm thế ạ."
"Đúng vậy. Thằng bé A Xương nhà chị cứ thúc giục chị mau ra khỏi nhà mãi." Bà La chỉ vào người đàn ông bên cạnh rồi cười giới thiệu: "Huấn luyện viên Ôn, đây là đứa cháu trai chị đã nhắc với em trước đây. Nó tên là Diêu Gia Xương, là con trai độc nhất của chị gái chị. A Xương, đây là huấn luyện viên Ôn."
Diêu Gia Xương đẩy gọng kính rồi hơi ngại ngùng lên tiếng: "Chào huấn luyện viên Ôn, tôi... tôi rất có hứng thú với môn golf nên muốn theo cô học hỏi."
Nói xong, mặt anh ta hơi đỏ lên.
"Đúng đúng đúng, cứ dùng của chị trước đã. Nếu nó học tốt thì sau này sẽ mua khóa riêng sau, em thấy được không?"
"Dạ được, vậy chúng ta bắt đầu thôi."
Đây là lần đầu tiên kể từ khi vào làm ở câu lạc bộ mà Ôn Chiêu Ninh phải dạy một lúc hai người, và toàn bộ quá trình giảng dạy diễn ra vô cùng không suôn sẻ.
Diêu Gia Xương rõ ràng không có chút thiên phú hay hứng thú nào với môn golf. Đối với sự chỉ dẫn của Ôn Chiêu Ninh, anh ta thường xuyên lơ đễnh và dù một động tác cô nói đến năm, sáu lần thì anh ta vẫn không nắm được cốt lõi.
Tuy nhiên, bà La cũng chẳng hề quan tâm cô dạy cái gì vì bà ấy chỉ một mực muốn vun đắp cho Ôn Chiêu Ninh và Diêu Gia Xương.
"Kìa A Xương, con đứng sát qua đó một chút, đứng cạnh huấn luyện viên Ôn để cô ấy chỉ cho cách cầm gậy."
"A Xương, con phải chủ động lên chứ, nói chuyện với huấn luyện viên Ôn nhiều vào."
"Huấn luyện viên Ôn này, em đừng thấy A Xương nhà tụi chị ngoài đời khờ khạo mà lầm, tiểu thuyết của nó trên mạng hot lắm đấy, còn được dịch ra cả tiếng nước ngoài nữa cơ!"
"..."
Bà La vun đắp miệt mài, đến cuối cùng thì dứt khoát mượn cớ đi gọi điện thoại rồi bỏ đi thẳng để tạo không gian riêng cho hai người.
Tuy Ôn Chiêu Ninh rất phản cảm với việc bà La cưỡng ép giới thiệu đối tượng dù cô đã từ chối, nhưng thấy Diêu Gia Xương có vẻ ngơ ngác nên cô cũng không trút giận lên anh ta.
Cô vẫn giữ thái độ phục vụ khách hàng mà kiên nhẫn hướng dẫn cho anh ta. Thế nhưng Ôn Chiêu Ninh không ngờ rằng, tên mọt sách này cũng chẳng hề hiền lành như vẻ bề ngoài. Ngay khi cô vừa bước đến cạnh Diêu Gia Xương chuẩn bị giúp anh ta điều chỉnh góc độ cổ tay, bàn tay của anh ta bỗng lặng lẽ vươn về phía eo của Ôn Chiêu Ninh.
"Anh Diêu, anh làm gì thế?" Ôn Chiêu Ninh lập tức đẩy Diêu Gia Xương ra: "Xin anh tự trọng, nếu anh còn tiếp tục như vậy tôi sẽ báo cảnh sát!"
"Cô tôi vừa mới nói với tôi rồi, chúng ta đi xem mắt thì chính là một đôi nên có thể có những tiếp xúc cơ thể thân mật." Diêu Gia Xương cười hì hì rồi lại sáp tới định sờ vào người Ôn Chiêu Ninh: "Huấn luyện viên Ôn, eo của cô nhỏ thật đấy."
"Vút —— Bốp!"
Ngay khi tay của Diêu Gia Xương sắp chạm vào Ôn Chiêu Ninh, một tiếng xé gió đanh gọn từ xa bay đến.
Ôn Chiêu Ninh quay đầu lại, nhìn thấy một quả bóng golf màu trắng giống như đạn pháo rời nòng, với tốc độ kinh người cùng góc độ cực kỳ chuẩn xác đã đập trúng ngay trán của Diêu Gia Xương không lệch một ly.
"Á ——!"
Diêu Gia Xương hét một tiếng thảm thiết, cả người bị đập trúng đến mức lảo đảo và ngã ngửa ra đất. Chiếc kính gọng đen trên sống mũi anh ta cũng bị đánh bay rồi rơi thẳng xuống bãi cỏ.
"Ai? Là đứa nào đánh tôi?" Diêu Gia Xương gào lên.
Tim Ôn Chiêu Ninh đập loạn nhịp. Cô quay đầu tìm hướng bóng bay tới, cô nhận ra đó là khu vực đánh bóng dành riêng cho khách VIP cao cấp ở phía bên kia sân tập, nơi bình thường ông chủ Hoắc Úc Châu cùng bạn bè mới hay chơi ở đó.
Ngược sáng nên Ôn Chiêu Ninh không nhìn rõ gương mặt cụ thể của người đánh bóng, chỉ thấy một dáng người đàn ông cao lớn đang thong thả thu gậy với tư thái vô cùng điềm tĩnh.
Sao trông có vẻ giống Hạ Hoài Khâm thế nhỉ?
Nhưng chẳng phải anh không biết chơi golf sao? Trước đây anh từng mua khóa học của Ôn Chiêu Ninh nhưng cũng mới chỉ đến học có một lần.
"Có chuyện gì thế? Có chuyện gì thế?" Bà La ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy về. Bà ta thấy cháu trai Diêu Gia Xương đang nằm dưới đất rên rỉ với cái trán sưng vù một cục và kính cũng chẳng thấy đâu nên cơn giận lập tức bùng phát: "Ai đánh bóng thế? Ai đánh bị thương A Xương nhà chúng tôi?"
"Đằng kia!" Diêu Gia Xương chỉ tay về phía khu vực VIP tố cáo: "Cô ơi, bóng bay từ hướng đó tới!"
Ôn Chiêu Ninh biết bà La không phải hạng người dễ đụng vào nên cô vội vàng trấn tĩnh lại rồi đi đến trước mặt bà La giải thích: "Chị La, trên sân tập đôi khi sẽ có bóng bay lạc, đây hoàn toàn là sự cố ngoài ý muốn..."
"Đây không phải là sự cố ngoài ý muốn đâu, tôi cố ý đấy, tôi đánh anh ta đấy!"
Giọng nói của Hạ Hoài Khâm vang lên.
Ôn Chiêu Ninh quay đầu lại thì thấy Hạ Hoài Khâm, Hoắc Úc Châu và Thiệu Nhất Dữ cùng một nhóm người đang đi về phía họ.
Quả nhiên là Hạ Hoài Khâm!
Thì ra anh biết chơi golf! Không chỉ biết mà trình độ xem ra còn chẳng phải hạng xoàng, bởi vì người bình thường tuyệt đối không thể đánh ra một cú bóng vừa có lực vừa chuẩn xác đến như vậy.
"Cậu là ai?" Bà La không quen biết Hạ Hoài Khâm nên vô cùng tức giận chỉ vào anh: "Cậu có biết tôi là ai không? Cậu lại dám đánh cháu trai tôi! Cẩn thận tôi kiện cậu đấy!"
"Tôi chẳng quan tâm bà là ai." Hạ Hoài Khâm đi đến bên cạnh Diêu Gia Xương rồi đá một cú vào cánh tay anh ta: "Là cái bàn tay hư hỏng này không yên phận, dám sàm sỡ huấn luyện viên Ôn. Nếu có kiện thì cũng phải là huấn luyện viên Ôn kiện anh ta!"
"Ai nói A Xương nhà chúng tôi sàm sỡ cô ta? Các người có bằng chứng không?"
"Ba người chúng tôi chính là nhân chứng, nếu bà cảm thấy chưa đủ..."
Hạ Hoài Khâm vỗ vỗ vai Hoắc Úc Châu.
Hoắc Úc Châu chêm thêm: "Camera giám sát có đủ cả."
Bà La vừa nghe thấy có camera thì khí thế giảm đi vài phần, nhưng bà ta cũng không định cứ thế bỏ qua: "Các người đừng có mà kiêu ngạo. Chồng tôi chính là La Hải, tổng giám đốc của tập đoàn Úy Hải đấy. Các người đắc tội với tôi thì không có kết quả tốt đẹp gì đâu."
"Sao tôi nghe nói tập đoàn Úy Hải đang vướng vào vụ kiện cưỡng chế chuyển nhượng cổ phần nhỉ?" Hoắc Úc Châu vỗ vai Hạ Hoài Khâm: "Vụ đó đã đánh chưa?"
"Vẫn chưa đánh vì không có công ty luật nào chịu tiếp nhận cái mớ bòng bong đó cả. La Hải mới hôm kia còn đến Diệu Hoa cầu xin tôi giúp đỡ đấy."
Bà La chấn động: "Vụ kiện cưỡng chế chuyển nhượng cổ phần gì cơ?"
Hạ Hoài Khâm cười lạnh: "Bà La à, chồng bà sắp phá sản tới nơi rồi, bà còn thong dong đi tìm đối tượng cho cháu trai mình thì chẳng thà mau chóng tìm đường lui cho mình đi."
"Phá sản cái gì? Cậu nói bậy! Cậu đừng có mà hù dọa tôi, bây giờ tôi sẽ gọi điện cho chồng tôi ngay."
Bà La đi ra một góc rồi bấm số gọi cho chồng mình là La Hải. Bà ta kể lại đầu đuôi mọi chuyện xảy ra ở sân golf cho La Hải nghe, ông ta nghe xong thì cúp máy ngay tức khắc. Chưa đầy một phút sau, điện thoại của Hạ Hoài Khâm vang lên.
Chính là La Hải gọi tới. Hạ Hoài Khâm bắt máy rồi nhấn loa ngoài.
Giọng điệu La Hải vô cùng cung kính, xin lỗi: "Luật sư Hạ, nghe nói vợ tôi ở ngoài đã mạo phạm đến ngài. Ngài ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với hạng đàn bà như bà ấy. Vụ kiện của Úy Hải còn đang trông cậy cả vào sự giúp đỡ của ngài đấy ạ."
"Tôi có giúp hay không thì còn phải xem thái độ của bà La thế nào đã."
Bà La nghe thấy chồng mình khúm núm gọi điện cho Hạ Hoài Khâm như vậy thì lập tức hiểu ra bản thân không có tư cách để hống hách nữa. Bà ta vội vàng túm lấy Diêu Gia Xương đang nằm dưới đất dậy rồi xin lỗi Ôn Chiêu Ninh.
"Xin lỗi huấn luyện viên Ôn, hôm nay là chúng tôi vô lễ, mong cô hãy tha thứ cho chúng tôi."
Ông chủ đang ở đây nên đương nhiên không đến lượt Ôn Chiêu Ninh quyết định chuyện này, cô nhìn về phía Hoắc Úc Châu.
Hoắc Úc Châu tuyên bố: "Nể tình các người phạm lỗi lần đầu và thái độ nhận lỗi cũng không tệ nên hôm nay tôi sẽ không báo cảnh sát. Thế nhưng sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt huấn luyện viên Ôn nữa. Ngoài ra, tiền học phí sẽ không hoàn lại mà coi như là tiền bồi thường tổn thất tinh thần cho huấn luyện viên Ôn. Cút!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
